co ngoc biet yeu

Cô Ngốc Biết Yêu - Cố Tam Tam ~ Chương 34 There's nothing to match curling up with a good book when there's a repair job to be done around the house. Joe Ryan Đăng bởi: eunjyee 925701 - 71970 - 62 Người ta khổ vì yêu người vô tâm. Còn tôi khổ vì yêu người không thể yêu. Hoàn : 2/5/2019 Cô Ngốc Biết Yêu Cố Tam Tam Cắm trại (7) Edit và beta: Thích Cháo Trắng Chín giờ sáng ngày hôm sau, sau khi đã ngủ nướn Vay Tienonline Me. Nam chính biến thái chúng ta đã gặp rất nhiều rồi đúng không ạ? Từ biến thái hài hước, biến thái bệnh hoạn đến biến thái điên cuồng... nhưng SIÊU-BIẾN-THÁI-NGẦM thì hẳn mn sẽ không có cơ hội để chiêm ngưỡng nhiều đâu. Vì thế, hôm nay mình sẽ giới thiệu một nam chính có trình độ biến thái ở level khác cho các bạn. Đảm bảo, nhảy hố theo mình là một quyết định đúng đắn đấy ạ v v Đầu tiên, nam chính Lục Diệp chính thức lên sàn trước. Ban đầu khi mới đọc truyện mình cứ ngỡ anh là một thanh niên nghiêm túc ưu tú của xã hội khi mà anh chẳng những đẹp trai, thông minh lại học giỏi vô cùng. Tính tình có thể nói là hơi chút khó ưa, kiểu lạnh lùng, vô tâm. Cứ tưởng, anh sẽ duy trì những nét tính cách ấy như những nam chính khác. Nhưng không, mình NHẦM, hơn nữa là NHẦM-TO luôn mn ạ. Bản chất thật của anh mới thật sự là đáng sợ v v Khi anh trông thấy Nhạc Thiển Thiển bị phạt đứng ngoài cửa lớp thì trái tim đột nhiên "nhảy cà tưng" ngay tức khắc. Cô có vẻ ngoài xinh đẹp nhưng hơi ngây ngô, thậm chí có chút ngốc nghếch. Vậy mà, tim rung động nên anh nhìn đâu cũng thấy lấp lánh, những khuyết điểm của cô được nâng cấp lên thành ưu điểm đáng yêu, dễ thương hết. Muốn xỉu với độ tưởng tượng phong phú của anh luôn. Tất nhiên, khi đã nhìn thấy con mồi mà mình chọn rồi thì anh phải giăng ngay cái bẫy để cô từ từ đi vào thôi. Anh thậm chí còn có một bộ hồ sơ tuyệt mật về tất cả thông tin của cô, bao gồm cả quần áo lót, màu, size và số đo 3 vòng nữa ạ. Nhưng, những điều này là bí mật anh tự sướng thôi. Chứ đứng trước mặt cô, anh luôn xuất hiện với tư cách một lớp trưởng có vẻ ngoài hơi chút nghiêm túc, cẩn thận và ôn hòa đến khó tin. Ban đầu, mn trong lớp thấy thái độ của anh dành cho Thiển Thiển hơi khác thì cũng bán tín bán nghi dụng tâm của anh. Nhưng lại luôn bị vẻ ngoài giả tạo đó đánh lừa nên cũng chả có ai dám suy nghĩ bậy bạ gì. Còn anh, chỉ hận có thể đóng dấu trên người mình, thông báo cho cả thế giới biết anh đây tình nguyện làm người của Thiển Thiển rồi nhé. Đáng tiếc, mặc cho anh hao tâm tổn trí đến muốn chết, cái bạn học Thiển Thiển ngu ngốc kia cứ vô tâm vô phế mà xem như là đương nhiên. Lại còn nghĩ, anh là lớp trưởng nên với ai cũng thế nữa chứ. Hại anh nhiều khi cảm giác thật ba chấm... Ừ, Lục Diệp không thích thì thôi, khi đã thích rồi thì sẽ tranh thủ tất cả mọi cơ hội để ghi điểm với người mình yêu. Đọc mà nhiều khi phải phì cười sảng khoái với cái độ siêu cấp biến thái ngầm này. Cứ như là tâm thần phân liệt ấy mn ạ. Trong thâm tâm suy nghĩ chỉ toàn những điều bậy bạ như ôm, như hôn, như sờ mó lung tung...còn trộm ngắm xem quần áo lót của cô nữa chứ, mà mặt ngoài lại giả vờ thanh cao, trong sáng. Khả năng kiềm chế của anh cũng phải luyện mà thành đấy ạ. Chứ mấy lần đầu tiên, mỗi lần được đụng chạm nhìn ngó một chút anh liền máu mũi phun trào ngay v v À, mà nói về tính chiếm hữu Lục Diệp đây đúng là người thứ nhì thì chưa tìm ra người thứ nhất đâu nhé. Mỗi lần nhìn thấy bất cứ người nào thân thiết với cô dù trai hay gái, dù là anh em gì anh cũng muốn giết người cả. Đáng tiếc, anh chưa thể giết được nhưng tìm cách để cảnh cáo thì anh không thiếu. Vì thế, một số bạn nam, nữ vô tình chạm tay chạm chân hay cười nói huyên thuyên với Thiển Thiển là xác định nhé. Anh Lục trừng trị ngay và luôn, đã thế còn dùng những lời nói và hành động trả thù tư rất chi là chính trực nữa. Hại mấy bạn kia nhiều khi chả hiểu sao cứ thấy mắt bạn Lục như muốn phóng hỏa giết người với mình. Nhưng mà, công cuộc truy đuổi thỏ con Thiển Thiển của sói xám Lục Diệp sao mà gian nan quá đi. Cô ngốc nghếch không nhận ra tâm ý của anh đã đành rồi, lại còn được anh trai soái ca bảo vệ thật chặt nữa. Làm anh, chỉ có thể dùng danh nghĩa lớp trưởng mà tiếp cận thôi. Chứ nếu không có chút ý nghĩa nào, anh cũng chả thèm cái danh hão này, vứt xó luôn ý. Thế nên, khi anh chuẩn bị cả một bài văn tế thật dài tranh cử lớp trưởng mà Thiển Thiển kia ngủ không biết gì anh liền phán thế này "Mình là Lục Diệp, tranh cử chức lớp trưởng" * xong hùng dũng đi về. Được khen cool ngầu nữa chứ v v Sau này mới biết chức vụ này giúp anh tiếp cận được Thiển Thiển nhiều lắm mn ạ. Nên ai mà đang đi học thì nhanh chân áp dụng nhé. Tỷ như lấy sđt của cả lớp nhưng để người mình thích ghi cuối nè, rồi lưu số vào máy và phi tang tờ giấy đó thành tro bụi. Riêng dãy số của Thiển Thiển thì anh xé ra cất hẳn vào bộ hồ sơ đã có của mình. Rồi mang danh lớp trưởng đưa bạn học về nhà khi trời tối nè. Lại còn biến thái cầm chân cho người ta xong tự hôn tay mình mà cười như thằng điên ý Mình cạn lời với thanh niên mới yêu lần đầu này luôn. Mà đoạn tỏ tình của anh với Thiển Thiên mới gọi là đáng thương nhất hệ mặt trời nè “Nhạc Thiển Thiển! Vì sao ngay cả hiệu trưởng cũng đã biết mình thích cậu, nhưng cậu chính là một chút biểu hiện đối với mình cũng không có?” “Ha ha, thì ra là cậu thích mình à? Phải nói sớm chứ, cậu không nói làm sao mình biết cậu thích mình chứ?” “Mình chọn đi chết đây.” * Đáng tiếc, Lục Diệp anh không thể chết được. Có chăng chỉ là nhiều khi bị Thiển Thiển kia làm cho tức đến hộc máu thôi. Đúng là, biến thái ngầm cũng không bằng người ngốc nghếch vô tâm thế này đâu nhỉ. Anh đụng trúng tường rồi. Đáng đời Lục Diệp. Tính kế, mưu sâu cho lắm rồi cũng phải gian nan theo sau mông người ta làm kiếp thê nô thôi v v Truyện này nội dung về thanh xuân vườn trường học đường là chủ yếu nên mang màu sắc vui vẻ và nhẹ nhàng lắm. Namc lại là kiểu người biến thái ngấm ngầm nên đọc vô cùng thú vị, nhiều đoạn cứ phải cười như điên luôn mn ạ. Nữc thì kiểu ngây ngô đáng yêu, tức chết namc không đền mạng. Truyện lại sủng, sủng quá chừng luôn, namc cứ hết tranh sủng với người này lại phải tranh sủng với người kia, đáng thương lắm. Nên bạn nào thích thể loại truyện độc độc lạ lạ thế này thì nhanh nhảy hố với mình nhé. _______________________ * trích dẫn trong truyện được mình edit và rút gọn lại cho phù hợp vs bài rv La_phi - fb/ReviewNgonTinh0105 *** Sau khi chuông vào học vang lên, sân trường nhiệt nhiệt nháo dần trở nên yên ắng. Một chiếc BMW màu trắng theo quán tính chạy đến cửa trường học dừng lại, một giây kế tiếp, cửa xe chỗ ngồi cạnh tài xế được mở ra, một người mặc áo sơ mi trắng váy xanh, vai mang balo màu trắng sữa, cô gái bước xuống từ trên xe, cô ngọt ngào nhìn đối diện ghế láy, từ bên ngoài nhìn vào người đàn bà nhiều lắm là ba mươi tuổi nói một câu "Mẹ, tạm biệt ." Sau đó liền muốn đóng cửa xe. "Thiển Thiển, " Mẹ gọi cô lại, trong giọng nói dịu dàng rõ ràng lộ ra lo lắng, "Thật sự không cần mẹ đi với con sao? Giải thích nguyên nhân với thầy giáo vì sao đến trễ như vậy, thật sự mẹ vào thì sẽ tốt hơn." "Không cần đâu, chỉ trễ một chút như vậy thầy giáo cũng sẽ không nói gì." Cô bé khoát khoát tay, một bộ dáng hoàn toàn không đặt chuyện đã đi trễ ở trong lòng, ngược lại vẻ mặt thành thật nhắc nhở mẹ của cô, "Ngược lại không phải mẹ có hẹn với dì Trịnh phải đi viếng thăm vị thầy kia sao? Nếu để cho dì Trịnh đợi lâu, cẩn thận dì ấy lại giận mẹ nữa nha." Nhớ đến lúc bạn tốt nóng giận, bà dụ dỗ mười ngày nửa tháng cũng không dụ dỗ được, bà cũng có chút bất đắc dĩ, nhưng lại không quên tỉ mỉ dặn dò con gái từ nhỏ đã có vẻ ngốc nghếch một câu "Vậy cũng được, con đi học nhanh đi, mẹ nhìn con vào trường. Nếu như thầy giáo làm khó dễ con, thì gọi điện thoại cho mẹ, mẹ sẽ lập tức tới nói chuyện, hoặc đến tìm anh trai ở bên cạnh cũng được, còn nhớ lớp học của anh con ở đâu không? Tan lớp nhớ ăn bữa sáng, đừng thấy không có ai giám sát liền ngay cả cơm cũng lười ăn. Không thoải mái trước tiên phải thông báo cho thầy giáo, gọi điện thoại cho mẹ, nhờ bọn cùng lớp đến tìm anh, biết chưa?" "Nhớ rồi, con biết rồi, mẹ cũng phải nhớ ăn điểm tâm nha." Cô nói xong, phất phất tay với bà liền đóng cửa xe lại, bước chân nhẹ nhàng đi tới cửa trường học. Nhìn con gái dễ dàng ứng phó với bác giữ cửa tiến vào trường xong, bà mới một lần nữa khởi động xe, láy xe rời đi. Hôm nay là ngày thứ nhất của học kỳ mới, bởi vì đã vào giờ học, sân trường to như vậy chỉ có thể nghe được tiếng giảng bài mơ hồ, chỉ một mình cô còn đi trong sân. Thiển Thiển lắc lư đi tới cầu thang trường học, thỉnh thoảng còn dừng lại ngắm lá cây đang thấp thoáng trong bồn hoa một chút, điệu bộ thanh thản hoàn toàn không nhìn ra cô là một người đi trễ. Thoáng một cái rốt cuộc cũng đến khu ba, leo lên lầu bốn, khi đứng ở cửa lớp 7C-1, giờ học đã qua năm phút đồng hồ rồi. Trên bục giảng, một người đàn ông trung niên xa lạ đang đứng đó, thân hình ông hơi gầy, mang một bộ kính không gọng, đang nước miếng văng tung tóe nói cái gì đó. Thiển Thiển ngẩn ra, thu hồi chân đang muốn bước vào cửa phòng học, cô nhìn nhìn phía bên trái, nơi đó là cầu thang cô mới vừa đi đến, vừa cẩn thận nhớ lại, cô đi đến đầu hành lang đặc biệt xác nhận lại chỗ này là khu ba, ngẩng đầu lên lần nữa nhìn bảng hiệu treo trên tường một cái, xác thực là lớp 10C7 khối một không sai. Mặc dù Nhất Trung là trường trung học có diện tích rộng nhất ở thành phố A, nhưng tòa nhà được phân bố vẫn tương đối hợp lý. Bốn khu giảng dạy, hai căn ký túc xá, một phòng dạy âm nhạc, một cái thư viện, một phòng hành chính, một phòng khoa học kỹ thuật, một phòng ăn, một phòng thể dục, một quảng trường lớn. Trừ khu dạy học, còn lại là hai lầu một trái một phải, chính giữa được nối thông bởi phòng hành chính, sau phòng hành chính có một bãi tập nhỏ, lui về phía sau nữa chính là phòng khoa học kỹ thuật, quảng trường lớn cùng sân thể dục, kết cấu tổng thể sắp xếp rõ ràng, dù là học sinh mới, chỉ cần có người dẫn đi một lượt nên sẽ không bị lạc đường. Thứ rối rắm duy nhất chính là đánh số khu giảng dạy, khu giảng dạy của Nhất Trung cũng không phải dựa theo thuận chiều kim đồng hồ hay ngược chiều kim đồng hồ, chỉ đơn giản đến khó khăn là bên trái lầu thứ nhất là khu dạy học một, bên phải lầu thứ nhất là khu dạy học hai, bên trái lầu thứ hai là khu dạy học ba, bên phải lầu thứ hai là khu dạy học bốn, đánh số cũng không dễ nhìn, chỉ một cái bảng lớn như bàn tay, viết một chữ số Ả Rập, giắt trên mặt tường thật cao, có lúc đến kỳ thi chung sẽ loạn thứ tự sắp xếp địa điểm thi, thường xuyên có người giống như bị loạn xì ngầu, đến phòng giáo viên sau khi hoảng hoảng trương trương hỏi qua hỏi lại, mới có thể chú ý tới số đánh trên đỉnh khu dạy học. Xét thấy em gái mình giống như từ nhỏ trong đầu thiếu nhanh nhẹn, cho dù chỉ có hai khu dạy học, một phòng ăn, một bãi tập cũng thường đi nhầm khu dạy học, đi nhầm tầng lầu, đi nhầm lớp học, cho nên ngày hôm qua khi dẫn cô đến xem, Nhạc Kỳ Sâm liền đặc biệt nói "Như thế nào mới có thể thuận lợi từ cửa trường học đi tới phòng học mà không lạc đường, không đi nhầm." Nói rõ hướng đi cho cô, thí dụ như đi tới trước pho tượng thì quẹo trái, đến gần cầu thang lớp 12, đến lầu bốn sau đó quẹo trái, phòng học đầu tiên chính là lớp 10C7 khối một. Mời các bạn đón đọc Cô Ngốc Biết Yêu của tác giả Cố Tam Tam. ReviewCÔ NGỐC BIẾT YÊUTác giả Cố Tam Tam Thể loại Hiện đại, namc SIÊU-BIẾN-THÁI-NGẦM, cực sủng, sạch, H 18+, hài hước, học đường, dài 133 chươngTình trạng Hoàn cv - đang edit_____________________Nam chính biến thái chúng ta đã gặp rất nhiều rồi đúng không ạ? Từ biến thái hài hước, biến thái bệnh hoạn đến biến thái điên cuồng... nhưng SIÊU-BIẾN-THÁI-NGẦM thì hẳn mn sẽ không có cơ hội để chiêm ngưỡng nhiều đâu. Vì thế, hôm nay mình sẽ giới thiệu một nam chính có trình độ biến thái ở level khác cho các bạn. Đảm bảo, nhảy hố theo mình là một quyết định đúng đắn đấy ạ v v Đầu tiên, nam chính Lục Diệp chính thức lên sàn trước. Ban đầu khi mới đọc truyện mình cứ ngỡ anh là một thanh niên nghiêm túc ưu tú của xã hội khi mà anh chẳng những đẹp trai, thông minh lại học giỏi vô cùng. Tính tình có thể nói là hơi chút khó ưa, kiểu lạnh lùng, vô tâm. Cứ tưởng, anh sẽ duy trì những nét tính cách ấy như những nam chính khác. Nhưng không, mình NHẦM, hơn nữa là NHẦM-TO luôn mn ạ. Bản chất thật của anh mới thật sự là đáng sợ v v Khi anh trông thấy Nhạc Thiển Thiển bị phạt đứng ngoài cửa lớp thì trái tim đột nhiên "nhảy cà tưng" ngay tức khắc. Cô có vẻ ngoài xinh đẹp nhưng hơi ngây ngô, thậm chí có chút ngốc nghếch. Vậy mà, tim rung động nên anh nhìn đâu cũng thấy lấp lánh, những khuyết điểm của cô được nâng cấp lên thành ưu điểm đáng yêu, dễ thương hết. Muốn xỉu với độ tưởng tượng phong phú của anh luôn. Tất nhiên, khi đã nhìn thấy con mồi mà mình chọn rồi thì anh phải giăng ngay cái bẫy để cô từ từ đi vào thôi. Anh thậm chí còn có một bộ hồ sơ tuyệt mật về tất cả thông tin của cô, bao gồm cả quần áo lót, màu, size và số đo 3 vòng nữa ạ. Nhưng, những điều này là bí mật anh tự sướng thôi. Chứ đứng trước mặt cô, anh luôn xuất hiện với tư cách một lớp trưởng có vẻ ngoài hơi chút nghiêm túc, cẩn thận và ôn hòa đến khó đầu, mn trong lớp thấy thái độ của anh dành cho Thiển Thiển hơi khác thì cũng bán tín bán nghi dụng tâm của anh. Nhưng lại luôn bị vẻ ngoài giả tạo đó đánh lừa nên cũng chả có ai dám suy nghĩ bậy bạ gì. Còn anh, chỉ hận có thể đóng dấu trên người mình, thông báo cho cả thế giới biết anh đây tình nguyện làm người của Thiển Thiển rồi nhé. Đáng tiếc, mặc cho anh hao tâm tổn trí đến muốn chết, cái bạn học Thiển Thiển ngu ngốc kia cứ vô tâm vô phế mà xem như là đương nhiên. Lại còn nghĩ, anh là lớp trưởng nên với ai cũng thế nữa chứ. Hại anh nhiều khi cảm giác thật ba chấm...Ừ, Lục Diệp không thích thì thôi, khi đã thích rồi thì sẽ tranh thủ tất cả mọi cơ hội để ghi điểm với người mình yêu. Đọc mà nhiều khi phải phì cười sảng khoái với cái độ siêu cấp biến thái ngầm này. Cứ như là tâm thần phân liệt ấy mn ạ. Trong thâm tâm suy nghĩ chỉ toàn những điều bậy bạ như ôm, như hôn, như sờ mó lung tung...còn trộm ngắm xem quần áo lót của cô nữa chứ, mà mặt ngoài lại giả vờ thanh cao, trong sáng. Khả năng kiềm chế của anh cũng phải luyện mà thành đấy ạ. Chứ mấy lần đầu tiên, mỗi lần được đụng chạm nhìn ngó một chút anh liền máu mũi phun trào ngay v v À, mà nói về tính chiếm hữu Lục Diệp đây đúng là người thứ nhì thì chưa tìm ra người thứ nhất đâu nhé. Mỗi lần nhìn thấy bất cứ người nào thân thiết với cô dù trai hay gái, dù là anh em gì anh cũng muốn giết người cả. Đáng tiếc, anh chưa thể giết được nhưng tìm cách để cảnh cáo thì anh không thiếu. Vì thế, một số bạn nam, nữ vô tình chạm tay chạm chân hay cười nói huyên thuyên với Thiển Thiển là xác định nhé. Anh Lục trừng trị ngay và luôn, đã thế còn dùng những lời nói và hành động trả thù tư rất chi là chính trực nữa. Hại mấy bạn kia nhiều khi chả hiểu sao cứ thấy mắt bạn Lục như muốn phóng hỏa giết người với mà, công cuộc truy đuổi thỏ con Thiển Thiển của sói xám Lục Diệp sao mà gian nan quá đi. Cô ngốc nghếch không nhận ra tâm ý của anh đã đành rồi, lại còn được anh trai soái ca bảo vệ thật chặt nữa. Làm anh, chỉ có thể dùng danh nghĩa lớp trưởng mà tiếp cận thôi. Chứ nếu không có chút ý nghĩa nào, anh cũng chả thèm cái danh hão này, vứt xó luôn ý. Thế nên, khi anh chuẩn bị cả một bài văn tế thật dài tranh cử lớp trưởng mà Thiển Thiển kia ngủ không biết gì anh liền phán thế này "Mình là Lục Diệp, tranh cử chức lớp trưởng" * xong hùng dũng đi về. Được khen cool ngầu nữa chứ v vSau này mới biết chức vụ này giúp anh tiếp cận được Thiển Thiển nhiều lắm mn ạ. Nên ai mà đang đi học thì nhanh chân áp dụng nhé. Tỷ như lấy sđt của cả lớp nhưng để người mình thích ghi cuối nè, rồi lưu số vào máy và phi tang tờ giấy đó thành tro bụi. Riêng dãy số của Thiển Thiển thì anh xé ra cất hẳn vào bộ hồ sơ đã có của mình. Rồi mang danh lớp trưởng đưa bạn học về nhà khi trời tối nè. Lại còn biến thái cầm chân cho người ta xong tự hôn tay mình mà cười như thằng điên ý Mình cạn lời với thanh niên mới yêu lần đầu này đoạn tỏ tình của anh với Thiển Thiên mới gọi là đáng thương nhất hệ mặt trời nè “Nhạc Thiển Thiển! Vì sao ngay cả hiệu trưởng cũng đã biết mình thích cậu, nhưng cậu chính là một chút biểu hiện đối với mình cũng không có?”“Ha ha, thì ra là cậu thích mình à? Phải nói sớm chứ, cậu không nói làm sao mình biết cậu thích mình chứ?”“Mình chọn đi chết đây.” *Đáng tiếc, Lục Diệp anh không thể chết được. Có chăng chỉ là nhiều khi bị Thiển Thiển kia làm cho tức đến hộc máu thôi. Đúng là, biến thái ngầm cũng không bằng người ngốc nghếch vô tâm thế này đâu nhỉ. Anh đụng trúng tường rồi. Đáng đời Lục Diệp. Tính kế, mưu sâu cho lắm rồi cũng phải gian nan theo sau mông người ta làm kiếp thê nô thôi v v Truyện này nội dung về thanh xuân vườn trường học đường là chủ yếu nên mang màu sắc vui vẻ và nhẹ nhàng lắm. Namc lại là kiểu người biến thái ngấm ngầm nên đọc vô cùng thú vị, nhiều đoạn cứ phải cười như điên luôn mn ạ. Nữc thì kiểu ngây ngô đáng yêu, tức chết namc không đền mạng. Truyện lại sủng, sủng quá chừng luôn, namc cứ hết tranh sủng với người này lại phải tranh sủng với người kia, đáng thương lắm. Nên bạn nào thích thể loại truyện độc độc lạ lạ thế này thì nhanh nhảy hố với mình trích dẫn trong truyện được mình edit và rút gọn lại cho phù hợp vs bài rvLa_phiDes by Họa*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họaCre pic Google/huaban Đợi đến lúc Thiển Thiển và Lục Diệp về đến “doanh địa”, các bạn học khác cũng đã sớm tập trung lại hết rồi, đang đợi hai người bọn thấy Lục Diệp một thân nhếch nhác, tất cả mọi người đều kinh hãi, lại nhìn người đang đi phía sau Lục Diệp, Thiển Thiển đang mặc áo khoác của Lục Diệp trên người, phần lớn ánh mắt của các bạn học đều có chút biến hóa nho Diệp để cho Thiển Thiển trở về hàng của mình, còn chính mình thì đi đến trước mặt của cô giáo Lương, tất cả moi người đều nghe được lời giải thích của Lục Diệp “Vừa rồi lúc chơi ở bên dòng suối, Thiển Thiển không cẩn thận bị té xuống nước, chúng em đi tìm một cái hang động, nhóm lửa hong khô quần áo rồi mới trở về..........”Cậu đang nói sự thật, chẳng qua là lọc bỏ bớt một vài chi tiết, nửa thật nửa giả, ngược lại lại làm cho người ta tin nghe cậu nói như vây, hoài nghi trong lòng bọn học sinh cũng tiêu tan đi được một thời Giang Đường không muốn suy nghĩ nhiều như vậy, vừa nhìn thấy Thiển Thiển liền xông lên gõ tay lên trán cô cái “cốc”, mang theo tiếng khóc nức nở mà nói “Cậu chạy đi đâu vậy chứ? Cậu làm mình sốt ruột muốn chết có biết hay không? Mình cùng Văn Văn và Nhược Vân còn định báo cảnh sát nữa đấy! Sao cậu không mang điện thoại theo bên người chứ, cậu để trong túi xách làm gì chứ hả?!”Nếu là trước kia, bị Giang Đường trách móc như vậy, thì Thiển Thiển không thể nào không làm nũng, nhưng hôm nay biết mình đã làm sai, nên giọng nói đã nhỏ lại rất nhiều “Mình không phải đã trở về rồi sao, hơn nữa lớp trưởng đều đi chung với mình mà, cậu không cần phải lo lắng như vậy đâu mà.”“Lớp trưởng lớp trưởng lớp trưởng! Cậu cũng chỉ biết có mình lớp trưởng thôi!” Giọng nói của Giang Đường có chút mất khống chế, “Lần sau mình sẽ không để một mình cậu đi cùng với tên Lục Diệp kia nữa, mình nghĩ cậu ta không phải người tốt! Không chừng cậu ta dẫn cậu đến chỗ kỳ quái nào đó đến giờ mới cho cậu về!”Lời vừa nói ra, xung quanh đều im mặt của bạn học xung quanh nhìn Lục Diệp không chút thay đổi, lại chống nạnh rít gào nhìn Giang Đường, ánh mắt cũng mang một chút sùng bái chị Đường, cả lớp này cũng chỉ có mình cậu dám đứng trước mặt học thần mà nói xấu cậu ấy rồi, chúng tôi cũng biết tâm tư của học thần đối với bạn học Nhạc Thiển Thiển là không hợp lý rồi, nhưng chúng tôi cũng không dám lên tiếng nói ra.......***Thiển Thiển nghĩ rằng mình té xuống nước chính là tự chuốc phiền phức vào bản thân rồi, rơi xuống nước lớp trưởng đã phải mệt nhọc mà phục vụ mình rồi, cảm thấy không thể để cho Giang Đường hiểu lầm Lục Diệp được, nhịn không được mà phản bác nói “Không thể trách lớp trưởng được đâu mà, là do chính mình không cẩn thận.........”Giang Đường mở trừng hai mắt, hung hăng nhìn cô “Cậu còn nói nữa sao?”Thiển Thiển rụt cổ lại, không dám hé Giang Đường giáo huấn như vậy, Ha Văn và Lâm Nhược Vân chạy đến hòa giải, Lâm Nhược Vân kéo Giang Đường ra, khuyên nhủ “Được rồi được rồi, mình nói này Giang Đường, giọng cậu cũng lớn quá rồi, vốn là Thiển Thiển ngây ngô cơ mà, nếu để cho cậu rống thêm một chút nữa, không chừng cậu ấy càng ngố hơn đấy........Cậu dạy dỗ cũng dạy dỗ xong rồi, cậu ấy cũng biết lỗi rồi, chuyện này bỏ qua đi nha.”Hạ Văn ôm Thiển Thiển đang cúi đầu ủ rũ vào trong ngực mình, vỗ vỗ bả vai của cô mà nói “Không sao rồi không sao rồi, cậu trở về là tốt rồi, Đường Đường mắng cậu, cậu cũng đừng nên để ở trong lòng, cậu ấy cũng là do lo lắng cho cậu thôi, sau này đừng bỏ điện thoại lại mà chạy đi chơi là được rồi phải không! Được rồi được rồi, không nói Thiển Thiển nữa được chứ, xem cậu ỉu xìu như vậy rồi kìa, có lỗi quá.”Lúc xuống núi, Giang Đường vẫn còn hậm hực, Thiển Thiển không dám trêu chọc cô, cũng không dám đi tìm người “không giống là người tốt” Lục Diệp luôn, không thể làm gì khác hơn là dính chặc với Hạ trước khi lên xe, Giang Đường mới hòa hoãn trở lại, ưu điểm lớn nhất của cái người Giang Đương này là tính tình rất ít khi nổi nóng, lời nói lúc này cũng nhanh Thiển Thiển tội nghiệp không dám ngồi xuống bên cạnh mình, Giang Đường vốn nghĩ dù cho hết giận cô cũng giả vờ lừa gạt cô một chút thì lúc này thấy vậy cũng mềm lòng, vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh mình mà nói “Đứng đó làm gì, ngồi xuống đi.”Thiển Thiển lập tức vui mừng hớn hở ngồi xuống, ôm cánh tay Giang Đường không chịu buông thấy hai cô bạn đã làm lành rồi, Hạ Văn và Lâm Nhược Vân ngồi ngoài trước cũng xoay người lại, phút chốc lại bắt đầu tính nhiều chuyện trở Văn lôi kéo áo khoác của Lục Diệp mà Thiển Thiển đang mặc, chớp mắt hỏi Thiển Thiển “Aiz Thiển Thiển, cậu phải lén nói cho bọn mình biết, rốt cuộc cậu và Lục Diệp đã làm những gì vậy?”“Cái gì, làm cái gì là làm cái gì?” Thiển Thiển giả ngu.“Đừng có giả bộ ngốc nữa đi!” Giang Đường không nhẹ không nặng cốc đầu Thiển Thiển một cái, chất vấn nói “Cậu và Lục Diệp rốt cuộc đã làm những gì?”“Thì, chính là như lớp trưởng đã nói đấy thôi, là mình té xuống nước, sau đó bọn mình tìm chỗ để hong khô quần áo ướt.......”“Bớt lấy cái loại “phía chính chủ giải thích” đến lừa gạt mình đi nha, các cậu đi lâu như vậy, chẳng lẽ chỉ xảy ra có tí chuyện như vậy hay sao chứ?” Giang Đường không khách khí cắt ngang lời nói của cô.“Này, này.......”“Hơn nữa nếu như quả thật là không xảy ra chuyện gì khác nữa, vậy sao cậu lại đỏ mặt như vậy chứ hả?” Lâm Nhược Vân hỏi trúng tim đen của cô.“Hả?”“Mau nói chi tiết cho mình biết đi? Cậu té xuống nước ở chỗ nào vậy? Rồi hong khô quần áo ở chỗ nào? Cùng với hong khô quần áo bằng cách nào?” Hạ Văn cũng đến giúp Thiển “..........”Ba người ồn ào lộn xộn nói liên miên, làm Thiển Thiển không trả lời được câu lúc Thiển Thiển nôn nóng đến vò đầu bức tai, Giang Đường đột nhiên giơ tay ra hiệu ngừng Văn cùng Lâm Nhược Vân lập tức im lặng, quăng cho cô ánh mắt nghi Thiển còn tưởng rằng là cô giúp mình giải vây, liếc mắt đầy cảm kích nhìn mà Giang Đường cũng không quan tâm đến ai hết, cô nghi ngờ liếc mắt nhìn từ trên xuống dưới đánh giá một chút đầu tóc lộn xộn, quần áo vô cùng bẩn, hai má đỏ hồng, hai mắt ngập nước, mặc áo khoác của Lục Diệp, lúc nói chuyên thì ấp a ấp úng, ánh mắt thì né tránh, chắc chắn là có làm chuyện gì đó mờ ám rồi...........Cô lại nhìn về cái người Lục Diệp đang đứng phía trước đầu tóc lộn xộn giống như nhau, quần áo vô cùng bẩn, áo sơ mi trắng đang mặc trên người có nhiều nếp nhăn, bụi bẩn bám vào, giống như là lăn lộn dưới bùn đất vậy, mặc dù mặt lạnh lùng giống như bình thường, nhưng sắc xuân ở dưới đuôi mắt liếc mắt thì có thể nhìn ra ngay rồi, cố ý không đứng bên cạnh Thiển Thiển giống như là có điều gì đó kiêng dè, không có làm chuyện gì mờ ám thì sao phải kiêng dè...........Hạ Văn cùng Lâm Nhược Vân không hiểu chuyện gì nên cũng liếc mắt theo cô cùng đánh giá Lục Diệp một chút, sau đó.........Cũng phát hiện một vài điểm đáng họ đột nhiên im lặng làm cho Thiển Thiển có chút sợ hãi, không khỏi hỏi một câu “Các cậu......Làm sao vậy?”Cô không hỏi thì tốt rồi, vừa hỏi, làm cho bọn Giang Đường càng có thêm bằng chứng là cô có tật giật chuỗi những nghi điểm này lại, lại hiểu được đạo lý, rút ra kết luận là.........Một tiếng vang “ầm” thật lớn nổ tung trong đầu của Giang Đường, Hạ Văn và Lâm Nhược Vân, tiếng sét khác thường vang lên giữa trời làm cho trong khét ngoài sống, họ nhanh chóng thu hồi ánh mắt, trao đổi ánh mắt hoảng sợ vạn phần với nhau, đã tạo thành suy nghĩ chung của thể để cho Lục Diệp biết bọn họ đã biết những gì được, nếu không, nhất định sẽ bị giết mất, “giết người diệt khẩu, hủy nhận diệt tích.”***Sau khi về đến nhà, Lục Diệp thuận miệng ứng phó qua loa với ba Lục vài câu khi ông kêu cậu ăn cơm trưa, liền vọt từng bước lên bậc tam cấp phòng lên phòng mình ở lầu hai, cậu vòng đến bên hông giường của mình, lôi một cái rương bằng gỗ từ phía sau rèm cửa sổ rương này được làm bằng gỗ lim, toàn bộ là màu đỏ sậm, cao bằng đầu gối của cậu, dài chừng 80cm, mỗi chỗ đều được mài trơn nhẵn, trên nắp rương còn được khắc hoa văn tinh xảo. Là lúc ba mẹ cậu kết hôn, mẹ cậu dùng cái rương này để của hồi môn, phía trước còn có một khóa cài xinh xắn. Nhưng cái rương như vậy bà có rất nhiều, đều là do ông bà ngoại tốn nhiều tiền đặt làm cho bà, lúc ngày thường không có việc gì làm, bà sẽ tổng hợp chúng lại lau chùi từng cái một thật kỹ, cũng không ngại phiền phức, bà còn trêu ghẹo Lục Diệp, nói chờ đến lúc Lục Diệp cưới vợ, sẽ dùng những thứ này để sính lễ cho cậu, khẳng định là rất lịch sự. Chỉ là lúc đó Lục Diệp ngại hoa văn trên đấy quá thanh tú đi, chỉ thích hợp để đồ cưới thôi, không thích hợp để sính lại sau khi mẹ qua đời, cậu chọn ra một cái rương thanh tú để đựng đồ.......Cố tình làm vậy cho có chút ý Diệp mở nắp rương ra, bên trong......Chính xác bên trong là có một vài vật nhỏ phiền toái, giống như là khăn giấy, cục tẩy, bút lông ngòi, bình nước uống, bút không có nắp hoặc là nhiều cây bút lông khác, một cái kẹp, nhiều tờ giấy nháp, một cái khăn tay, mấy cái cúc áo không giống nhau, một vài đồ mỹ nghệ bị hủy.......Ky lạ nhất là, còn có rất nhiều vỏ trứng luộc được đóng gói lại........Trừ bình nước uống ra, những vật khác đều rất nhỏ, nhưng đều phủ khắp cái cả đều là đồ của Thiển Thiển, khăn tay là do Thiển Thiển lau miệng cho cậu, cậu sử dụng xong, nắm chặt một nữa giấu dưới hộc bàn. Cục tẩy là tìm được từ trong ngăn bàn của Thiển Thiển. Bút lông ngòi là cậu mượn Thiển Thiển, vẫn còn nhớ là lúc đấy Thiển Thiển còn hỏi cậu một câu là cậu mượn để làm gì, cậu trả lời là thu thập lại, cô còn cười nói một câu “Mình chỉ thấy thu thập tiền xu, gặp thu thập tem rồi, cũng gặp thu thập bưu thiếp, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy thu thập bút lông ngòi đấy.“. Chuyện cười thì là chuyện cười đi, từ đó về sau, mỗi lần bút của Thiển Thiển hết mực thì cô tự động đưa bút cho cậu, điều này làm cho cậu cực kỳ hài lòng, điều khổ nào duy nhất của cậu chính là Thiển Thiển cũng đưa bút hết mực của bọn Giang Đường cho cậu. Cũng may là Thiển Thiển là người không phân tâm, vẫn dùng một loại bút, cậu có thể phân biệt được bút của Thiển Thiển từ đống bút kia, sau đó vứt đồ của bọn Giang Đường đi. Đồ uống, vỏ bút lông, giấy nháp, đồ thủ công, tất cả đều là do cậu xung phong nhận việc nói là muốn giúp Thiển Thiển vứt đi kết quả là ném vào túi xách của mình. Đồ của Thiển Thiển, sao có thể là đồ bỏ được chứ? Một cái kẹp là lấy từ trên tóc của Thiển Thiển xuống, xem như là giữ lại thôi........Thiển Thiển cúi đầu làm bài tập, để tránh tóc rớt xuống gây trở ngại cho mình, luôn dùng tay vén tóc ra sau tai hai vòng, động tác này dễ làm rơi xuống, vì thế đã bị Lục Diệp nhặt được đem giấu riêng cho mình. Khăn tay là do Thiển Thiển muốn để cho Tướng quân và Tướng quân phu nhân quen thuộc hơi thở với mình mà đưa cho Lục Diệp, cuối cùng là Lục Diệp giữ lại tư lợi cho riêng mình. Nút áo là do không cẩn thận mà lấy được. Vỏ trứng là của trứng luộc nước trà........Là cậu thừa dịp Thiển Thiển không để ý mà lấy đi.......Tay Lục Diệp mơn trớn trên từng vật nhỏ ấy, ánh mắt dịu sờ một chút, cậu nhanh tay cởi áo khoác cùng áo sơ mi ra, sau khi gấp gọn lại, trân trọng bỏ “áo khoác xuyên qua Thiển Thiển” cùng “áo sơ mi khóa chân của Thiển Thiển” vào trong rương gỗ, sau đó khóa kỹ rương gỗ mang đến trước đầu giường, kéo ngăn kéo thứ hai ra, lấy ra một bút kí từ bên cầm cuổn sổ đi đến trước bàn học, mở ra một trang, chỉ thấy chữ viết mạnh mẽ chình tề được viết ngay ngắn “năm 20xx tháng x ngày y, trời ơi, thấy áo lót của Thiển Thiển.”, “năm 20xx tháng x ngày y, trời ơi, sờ tay của Thiển Thiển.”, “năm 20xx tháng x ngày y, trời ơi, ôm eo của Thiển Thiển.”, “năm 20xx tháng x ngày y, trời ơi, úp mặt vào ngực của Thiển Thiển.“..........Cậu vừa nhìn, vừa nở nụ cười “hắc hắc” như xà khoảng một phút, Lục Diệp giật mình cảm thấy nhất cử nhất động của mình có chút giống bị bệnh thần kinh rồi, vội ngưng cười lại, tự lừa mình dối người ho khan hai tiếng, lật đến trang mới, cầm bút lên, nghiêm túc viết xuống.“năm 20xx tháng x ngày y, nhìn được quần lót của Thiển Thiển.”

co ngoc biet yeu