nếu được chọn lại em có lấy anh không

Người dùng chọn lệnh lấy lại mật khẩu Use Case tiếp tục Use Case UC1-3 khiến cho anh em không qua Quận 7 được, làm kế hoạch qua Quận 7 mình bị thất thống phần mềm và các tài liệu mô tả từ đầu đến cuối. không biết anh có thể chia sẻ được ko ạ. nếu có anh 5 vị tướng cần được khai phá sức mạnh ở phiên bản LMHT 12.19 mới cập nhật. 07/10/2022. (Tổ Quốc) - Phiên bản Liên Minh Huyền Thoại 12.19 chính thức được cập nhật ở máy chủ nước nhà, hứa hẹn tạo nên nhiều trào lưu thú vị. Rồi thị lại nghĩ rằng: nếu mía lách đem đi chợ mà không có người mua thì chẳng ai đem đến chợ. Ấy thế là thị đánh liều bỏ ra xu rưỡi và chọn lấy bốn cây vừa ngon vừa dài. Vay Tienonline Me. Em khá bất ngờ khi thấy tôi biết thông tin về em, nhưng nhanh chóng sau đó, em lại tỏ ra xa cách bằng câu hỏi “- Anh gọi cho em có chuyện gì quan trọng không?” Tôi khá không vui về câu hỏi ẫy ngữ địêu ấy của em, nhưng lại nhẫn nại đáp - Anh đến nhà hàng Nhật, thấy quản lý nói em và Tùng đã nghỉ việc ở đó nên anh gọi cho em để xác nhận thôi. Em và Tùng vẫn ổn chứ? Im lặng vài giây, e đáp bằng gịong đuợm buồn - Vâng, chúng em nghỉ ở đó rồi, hiện giờ bọn e nhận gia sư theo giờ, làm mấy việc lặt vặt thôi! - Có đủ sống không? - Phải cố thôi, không đủ cũng phải làm cho bằng đủ – em cuời! Thật ra công ty của gia đình tôi đang cần tuyển thêm nhân sự, cô nhân viên truớc đây phụ trách mảng gặp gỡ khách hàng, lo phần hợp đồng với đối tác mới nghỉ sinh em bé ,thế nên chỗ đó vẫn trống, mấy ngày nay tôi bị các bản hợp đồng quay như chong chóng, tôi cần một nguời gíup đỡ tôi trong công việc. Theo tôi đuợc biết, truớc đây em cũng đã từng đuợc đào tạo kiến thức này tại truờng, chỉ cần để em cọ xát công việc một thời gian, tôi tin em có thể làm tốt công việc này, hơn nữa, lý do tôi ưu ái một sinh viên mới ra truờng như em,là vì tôi muốn nhân cơ hội này có thể gần gũi và hiểu về con nguời em hơn. Duờng như trong đầu tôi đã có sự sắp xếp hòan hảo, chỉ mong em sẽ nhận lời mời về đầu quân cho công ty tôi, như vậy mọi thứ sẽ ổn theo dòng chảy mà tôi sắp đặt. Nhưng quả thật, lời đề nghị này của tôi hơi đường đột, rất dễ bị em từ chối. Nhưng tôi tin, món quà béo bở này ko dễ gì mà có đuợc. Ở cái thời buổi này, khi mà một sinh viên ra truờng muốn có một công việc thì phải có đủ ba tiêu chí ” Quan hệ – Tiền tệ – Trí tuệ” thì em rõ ràng ko có đủ sức để tự mình leo lên khi mà hai trong ba tiêu chí em đều ko có đuợc. Cái ” Quan hệ ” ở đây ko phải là mối quan hệ trao đổi thân xác, à mà ko lọai trừ khả năng đó, quan hệ mà tôi nhắc đến chính là mối quan hệ con ông- cháu cha. Chắc hẳn trong số các bạn, trải qua mấy muơi năm cuộc đời, ít nhìêu cũng đã thấm nhuần cái đạo lý bất thành văn này rồi. ADVERTISEMENT Quay trở lại với câu chuyện giữa tôi và Trúc. Sau khi hỏi thăm qua vài câu hỏi linh khác bên lề cuộc sống của em, tôi mạnh dạn đi vào chủ đề chính. - Trúc này! Video đang HOT - Dạ! Tôi hơi nguợng ngập nhưng vẫn cố tỏ vẻ bình tĩnh nói rành mạch ý đồ của mình - Thật ra anh có chuyện này muốn bàn với em, nói qua điện thọai thì không tiện, hay là chúng ta gặp nhau ở quán nuớc nào đó đi, anh sẽ nói chi tiết hơn cho em rõ. - Chuyện gì vậy anh? - Gặp mặt hẵng nói nhé! Mà em yên tâm đi, anh gặp em để bàn về chuyện công vịêc thôi, ko hề có ý đồ nào khác, nên em ko phải lăn tăn. Thế này đi, nếu em ngại ko muốn anh đón thì em cứ chọn quán nào gần nhà em, nhắn tin cho anh địa chỉ, anh qua liền, vậy nha! Tôi nói một tràng rồi hấp tấp tắt máy, lạ thật, sao cứ đối diện với em là tôi lại mất hết bình tĩnh như vậy. Tôi cho xe về nhà, tắm rửa sạch sẽ, trút bỏ bộ vest công sở trên nguời, bận một bộ jeans áo thun trẻ trung, tóc sấy bồng chứ ko vuốt gel vào nếp như lúc ở công ty. Gặp em, dù không đẹp nhưng phải gây ấn tuợng. Tôi lần theo địa chỉ mà em cho, truớc mắt là một quán nuớc phong cách xì tin mà các em học sinh cấp 3 và sinh viên hay ngồi, bàn bệt kiểu Nhật, vài ba thức uống linh tinh, tôi phải có khăn lắm mới tìm đuợc chỗ đậu xe! Trúc ngồi ở bàn trong góc, sau chậu kiểng, em nhẹ nhàng trong mái tóc dài buông nhẹ, áo thun cổ bẻ, quần jeans kín đáo nhưng lại khéo léo tôn lên cái eo con kiến. Em gọi trước cho mình một ly trà sữa. Nhìn thấy tôi, tôi giơ tay ra hịêu, tôi từ tốn bứơc vào chào em. - Em đến lâu chưa? Xin lỗi vì anh tìm mãi mới có chỗ đậu xe. - Không sao, em cũng vừa mới đến thôi. À mà anh uống gì? - À , cà phê đá thôi em. Trúc kêu phục vụ mang cho tôi ly cà phê. Không khí hơi guợng gạo, tôi còn chưa kịp mở lời thì em đã lên tiếng - Anh nói có chuyện quan trọng muốn nói với em, chuỵên gì vậy ạ? - Thật ra thì nhà anh mở một công ty chuyên thiết kế nội thất, hịên tại anh đang quản lý chi nhánh ở mìên Bắc, chị gái anh quản lý ở khu vực miền Nam. - Vâng, anh cứ tiếp đi ạ! . Thấy tôi ngập ngừng nên Trúc giục giã tôi nói hết ý, tôi tiếp - Vì vấn đề cá nhân nên nhân viên maketing bên anh xin nghỉ, mà anh thì rất luời tổ chức các cuộc phỏng vấn, rất mất thời gian và chọn nhân lực như vậy rất khó để bắt nhịp công việc. Anh muốn tìm nguời mà anh đã quan sát cả quá trình lao động và học tập của nguời ấy, không biết có chủ quan hay không nhưng anh mong rằng giá của mình qua cái quá trình đó không sai. Trúc không phản ứng, em khẽ cúi đầu chờ đợi tôi đi thẳng vào vấn đề. Đến nuớc này thì tôi không giấu giếm nữa, tôi mạnh dạn đề nghị - Nói vòng nói vo, cuối cùng anh cũng nói thẳng ra cho em hiểu, anh biết em học theo ngành này một thời gian dài, tin chắc em có khả năng gánh vác. Tuy thực tế sẽ có nhiều khó khăn nhưng anh giá cao ở em. Mong rằng em sẽ suy nghĩ về chuyện về công ty làm việc cho anh! Trúc uống một ngụm nuớc, nét mặt bỗng trầm tư suy nghĩ điều gì đó, đọan, em bất ngờ hỏi tôi - Sao anh lại chọn em? Thực tế thì chúng ta có khoảng thời gian tiếp xúc rất ít, hơn nữa lại chưa từng có cơ hội làm việc cùng nhau bao giờ. Anh lựa chọn em như vậy. Có phải đuờng đột quá không? - Mắt anh rất ít khi nhìn lầm nguời, có hai lý do để anh chọn em. Thứ nhất, em là nguời khá chu tòan, nhiệt tình, cởi mở. Điều đó anh đã đuợc mục sở thị khi em còn là phục vụ ở nhà hàng Nhật. Em có khả năng thuyết phục khách chọn nón khác, thay vì món mà họ chọn ban đầu. Thứ hai, anh coi trọng những nguời có ý thức tự cuờng tự lực, ko thích ỷ lại vào nguời khác, dùng nguời khác làm bàn đạp để đi lên. Anh tin, em sẽ là một nhân viên tốt. Trúc bật cuời vì hai lý do tôi đưa ra, không biết vô tình hay cố ý, em gợi lại chuyện xưa, cái ngày mà tôi tỏ tình với em truớc cổng truờng - Có phải anh đúc kết cái lý do thứ hai sau chuyện xảy ra vào ba năm truớc không? Tôi nghe mặt mình nóng ran, em nói có lẽ tôi giá hơi cao về em chứ thực sự em cũng giống như những nguời bình thuờng, chưa chắc đã biết ghìm lòng truớc cám dỗ. Dù sao đi nữa, tôi vẫn tin tuởng hòan tòan ỏ em. Câu chuyện của chúng tôi rẽ hẳn sang một huớng khác, vài ba câu chuyện thú vị thời sinh viên, những kỉ niệm có đuợc sau những năm tháng mài mông ở giảng đuờng. Tôi có cảm giác em không còn tỏ ra xa lạ với tôi nữa. Thực sự điều này đã khiến cho tôi rất vui. Ngồi một lúc khá lâu, tôi có địên thọai. Là mẹ kêu tôi về dùng bữa tối, hình như hôm nay nhà có khách. Tôi ái ngại không muốn ra về, nhưng em duờng như hiểu ý, em nói múôn suy nghĩ thêm về lời đề nghị này, ngày mai em sẽ trả lời tôi. Tạm biệt em tại quán, tôi lên xe phóng về nhà, tâm trạng vui phơi phới. Quả thật nhà tôi hôm nay có khách quý, trong lúc xe vào gara tôi đã kịp nhìn thấy một chiếc xe khác đậu ở truớc cổng. Vừa buớc vào phòng khách, mẹ tôi đã đon đả kéo tôi vào giới thịêu - Giới thiệu với anh chị và cháu, đây là Bình, con trai nhà tôi. Hiện đang quản lý công ty thay cho tôi. Thằng con zai mà tôi hay nhắc với anh chị đó! Hai vị khách trung niên nheo mẳ nhìn tôi cuời hài lòng, còn cô gái kia thì có vẻ không để tâm lắm. Rõ ràng là tôi bắt gặp cô ta nhìn tôi, bĩu môi kiểu chê bai, tôi có làm gì cô ta đâu cơ chứ Mẹ tôi thì chắc không để ý, bà tiếp tục giới thịêu - Đây là bác Kim với bác Thành, là bạn chơi cùng mẹ từ hồi còn là học sinh, cũng là đối tác làm ăn lâu dài với công ty nhà mình, kia là em Lan, con gái hai bác ấy, kém con 3 đấy. Hai đứa làm quen đi! Tôi cố vẽ nụ cuời tuơi hết mức có thể, lịch thiệp hết mức quay ra chào hỏi cô gái ngồi ngay trước mắt, cô ta hanh chóng đáp lại bằng câu nói hờ hững ” chào anh” guơng mặt không cảm xúc, tôi biết ngay từ cái nhìn đầu tiên cô ta đã không ưa tôi. Biết ngay cuộc gặp gỡ của các vị bô lão ngàu hôm nay chỉ là cái cớ, mục đích chính cũng ko ngọai trừ khả năng mai mối. Không để mẹ mất mặt với hai cố hữu, tôi tỏ ra ga lăng trong bữa ăn, liên tiếp gắp đồ ăn cho cô ta, còn cô ta cũng giả vờ đón nhận thành ý của tôi, mặc dù thái độ như muốn ném hết chỗ đồ ăn tôi gắp cho chó ăn. Với tôi, cuộc gặp gỡ này hòan tòan thất bại. Chờ ba vị khách quý ra về. Mẹ tôi vui mừnh kéo tôi vào nhà, dò hỏi xem ý tôi có thích cô ta không? Thích hay không thích thì quan trọng gì, vấn đề là cô ta rất ghét tôi. Dù có đứt dây thần kinh thị giác thì tôi vẫn rõ điều đó Theo Afamily Nếu được chọn lại em có lấy anh không – Phần 1 Chẳng ai khi yêu mà không biết đến chữ ghen, càng ghen, chứng tỏ họ càng yêu và sợ làm tuột mất đối phuơng. Tôi đã từng nghĩ đơn giản, tôi ghen chứng tỏ tôi yêu vợ, và cô ấy sẽ vì thế mà cảm thấy bản thân cô ấy với tôi quan trọng đến nhuờng nào. Nhưng rồi, chính cái sự ghen... Nếu được lựa chọn lại, em sẽ không chọn anh. Bởi em không chọn một người không cần em, một người có thể giỡn với những gì em nói… Muốn như anh chưa từng đi qua cuộc sống của em như vậy. Đã từng có một khát khao có một tình yêu và muốn chiếm giữ lấy anh là của riêng em, nhưng giờ em lại buông bỏ ý nghĩ đó. Có phải bản thân em là chính câu trả lời cho lí do ấy không? Muốn như anh chưa từng đi qua cuộc sống của em như vậy. Nếu được lựa chọn lại, em sẽ không chọn anh. Bởi em không chọn một người không cần em, một người có thể giỡn với những gì em nói… Em là một cô gái, không phải quá mạnh mẽ chăng mà em có thể nói ra lời yêu anh. Rồi anh, anh để lại những hi vọng cho em, để em cứ nghĩ em đã có được anh. Nhưng đằng sau cái hi vọng ấy anh buông một sự im lặng dài thăm thẳm, mà có lẽ em nghẹn không lên lời. Là ngày mai anh sẽ trả lời em, rồi sao, ngày mai chỉ là những tiếng tút tút điện thoại trong vô vọng, trong đau đớn. ADVERTISEMENT Nếu thời gian quay lại, em sẽ không chọn anh- người có thể đùa giỡn với những gì em nói… Là lúc đó em đã hiểu, anh không thuộc về em. Có lẽ em sẽ không đến mức hận anh như hiện tại, đó là cảm giác mỗi lần em đối mặt anh. Nhưng hận cũng chẳng thể kéo dài được lâu, khi không đối mặt anh thì em quên, em không hề hận anh, mà hận lòng tự kiêu của bản thân mình. Vì sao? Vì em yêu anh, em muốn có anh. Một cô gái một khi đã bắt đầu thì không bao giờ muốn mình trở lên chơi vơi, vậy tại sao lại nhận được kết thúc im lặng đáng sợ như thế. Em không biết mình nên buông hay nên tiếp tục với sự im lặng ấy. Một con đường chơi vơi trong bóng tối, cảm xúc và lý trí em nên đi đường nào? Nên kết thúc luôn hay nên im lặng tiếp cùng anh? Thời gian sao dài đằng đẵng vậy? Rồi, anh im lặng, em cũng im lặng, hai chúng ta cùng im lặng. Trong cái im lặng nặng nề ấy, em và anh vẫn cố tình gặp nhau, đối với em gặp nhau như vậy chỉ để xem ai sống tốt hơn ai, xem ai chịu đựng hơn ai, xem anh có tiếp tục im lặng không? Là im lặng, và im lặng. Kết lại thì cô gái à, mạnh mẽ lên, cần phải biết con đường em đi, em bắt đầu vậy thì không có lí do gì để không kết thúc cả. Cứ coi như con đường dài ấy đã đi hết, giờ em cần phải rẽ ngang, thay vì bước tiếp sẽ xuống vực. Và kết thúc, câu trả lời cũng có, lời xin lỗi cũng có, có lí nào em lại phải hận anh. Nhưng không hận, không ghét nhau thì cũng chẳng thể trở lại như cũ được. Cũng chẳng thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Có lẽ em nên kết thúc sớm thay vì em lại chọn cách dày vò nhau chỉ vì một lời hứa. Thời gian có thể làm nên hành động nhưng chẳng thể chỉnh sửa để lựa chọn lại. Thời gian chỉ chọn lựa một lần, là em chọn không đúng. Cứ xa lạ, xa lạ mãi… khoảng cách chỉ có nới rộng thêm mà không thu hẹp. Nên ngay từ đầu, em không nên chọn anh. Theo VNE Không quên được người đàn ông phản bội Yêu nhau 5 năm, bao khó khăn, cách trở vậy mà cuối cùng anh ta lại phụ em, yêu người khác. Em chào chị Thanh Bình! Em muốn vơi đi nỗi đau, muốn tìm cách quên được anh nhưng không được. Giờ em mong chị hãy cho em một lời khuyên để em thoát khỏi hoàn cảnh đau khổ này. Em năm nay... Tin mới nhấtNửa năm mới lên nhà con dâu chơi mà nó chỉ cho được thùng sữa, về mở ra tôi giật mình thấy thứ bên trong180252 12/06/2023Được cái vợ chồng chúng cũng có chí lớn. Chúng chỉ xin 500 triệu còn 800 triệu chúng bảo ông bà để dưỡng già phòng thân. Các con có thêm 500 triệu nữa nên vay mượn tiền ngân hàng mua căn chung cư gia tâm lý 4 đặc điểm thường gặp của đàn ông cực kỳ ích kỷ140448 12/06/2023Bản chất của con người là quan tâm đến nhu cầu của bản thân. Tuy nhiên, trong quá trình đạt được những mong muốn, nhu cầu của bản thân, chúng ta không thể bất chấp vì lợi ích của riêng mình mà làm ảnh hưởng đến những người xung tôi thất nghiệp bị cả dòng họ coi thường và cái kết hoành tráng sau 10 năm135919 12/06/2023Hôm nay tôi chính thức được bố mẹ chấp thuận cho giữ quyền quản lý chuỗi cửa hàng kinh doanh hoa quả. Đó là tâm huyết suốt gần 10 năm của bố, sau những tháng ngày vất vả bị coi thường vì không có nồi cơm điện khi biết tôi đòi nợ bạn của anh133950 12/06/2023Số tiền cho bạn chồng nợ quá lâu rồi, tôi không thể kiên nhẫn chờ đợi người ta tự giác mang tiền đến nhà trả nữa. Thế nên, tôi giấu chồng đến nhà bạn thân của anh ấy đòi cưới mẹ tôi chỉ mua được kiềng 5 chỉ cho con dâu mà nhà vợ tặng rể nhà 5 tỷ kèm điều kiện điếng người113949 12/06/2023Thật sự mà nói tôi định đến khoảng 30 khi có công việc ổn định và kiếm được 1 khoản tiền để có thể mua căn chung cư nhỏ thì mới đám thói quen âm thầm hủy hoại mối quan hệ vợ chồng cần tránh xa102503 12/06/2023Khi một trong hai người liên tục tỏ ra bất mãn và phàn nàn về những điều từ nhỏ tới lớn, họ bắt đầu khiến người kia mất tinh thần và cảm thấy mình không thể làm đúng điều gì. Dần dần, nửa kia dần xa cách đảm...102054 12/06/2023kinhthedothi - Ngày Minh được Thịnh dẫn về ra mắt gia đình, ông bà Lân không ưng ý cho lắm, nhưng là con trai duy nhất trong nhà và cũng đã bước sang ngưỡng ế nên nói như cách của ông Lân là có gái theo về là tốt rồi .Nhìn mâm cơm ở cữ của chị gái, tôi sốc đến mức phải gọi taxi đưa chị đi ngay vì không chịu đựng nổi chính mẹ ruột mình074737 12/06/2023Mẹ tôi là một người phụ nữ xấu tính. Tôi là con gái ruột của bà nhưng không sao chấp nhận được tính cách, ứng xử cũng như lời nói của chính mẹ mình. Bà đanh đá, chua ngoa, bắt nạt chồng conBiết vợ bị ngất ở công ty nhưng phản ứng của chồng khiến tôi đau lòng074527 12/06/2023Nói với chồng về tình hình sức khỏe của vợ, cứ nghĩ sẽ được lời động viên, nào ngờ, tôi lại bị mắng. Biết thế tôi im lặng cho đỡ phiền bạn trai cố thuyết phục, tôi vẫn giữ quan điểm không làm dâu074446 12/06/2023Tuy nhiên chúng tôi không quá rạch ròi và vẫn để cảm xúc tự nhiên đến. Trong thời gian này, anh ấp ủ nhiều kế hoạch khởi nghiệp, luôn nỗ lực và quyết tâm dù tài chính eo sinh con đầu lòng ở viện, vợ trẻ đau đớn nằm nghỉ nhưng chồng liên tục bảo nhường giường để anh chợp mắt203042 11/06/2023Mới đây, một bà mẹ trẻ người Mỹ tên Lizzie đã chia sẻ lại câu chuyện đi đẻ đầy tủi thân của mình trên Tiktok. Chia sẻ này của cô đã nhận được rất nhiều sự đồng cảm của các mẹ bỉm đêm mẹ chồng xông vào phòng cưỡng ép kéo con trai đi, bắt cả hai phải ly hôn chỉ vì điều này202751 11/06/2023Biết rằng không nên vạch áo cho người xem lưng, đăng lên mạng ắt bị chê cười nhưng nàng dâu không biết nên làm thế nào nữa nên đành cầu cứu cư dân bạc nhiều đến mấy mà thiếu đi một điều thì sẽ bị ghét bỏ và rời xa201234 11/06/2023Câu nói thật trần trụi nhưng nó rất thực tế. Đúng vậy, trong bất kỳ mối quan hệ nào, ai lại muốn gắn bó với một người không có sự chân thành, đúng không?"Bí mật" của một cuộc hôn nhân hạnh phúc150958 11/06/2023Yêu một người thì dễ, nhưng yêu người đó cả đời lại không hề dễ chút nào. Tình yêu là sân khấu, là pháo hoa rực rỡ nhưng kết hôn chẳng khác nào tẩy trang sau hậu học đắt giá cho người phụ nữ chần chừ ly hôn khi phát hiện chồng ngoại tình131657 11/06/2023Như bạn đã thấy, rất khó để một mối quan hệ trở lại như ban đầu sau khi một trong hai người ngoại tình. Do đó, khi cân nhắc xem bạn có nên tha thứ cho việc bị phản bội hay không, hãy nhớ rằng bạn đã không làm điều gì sai bố chồng nhờ một việc, con dâu choáng váng phát hiện ra chuyện bí mật suốt 10 năm của bố chồng131345 11/06/2023Trước khi cưới, tôi và anh ấy có bàn bạc lựa chọn ở riêng để cuộc sống thoải mái, không bị gò bó và tránh đi mối quan hệ không tốt giữa mẹ chồng - con dâu như người ta thường 'sát thủ' của tình yêu vợ chồng mà bạn không biết123538 11/06/2023Khi kết hôn, ai chẳng muốn có một cuộc hôn nhân tốt đẹp. Ai chẳng muốn được chồng yêu nhưng muốn thế trước hết hãy biết những gì làm chồng ghét mật của con dâu123448 11/06/2023Đã gần 23 giờ mà chưa thấy con dâu về, bà Minh buông màn lên giường từ lâu nhưng không sao ngủ được. Bà nằm nhẩm tính, dễ cũng đến cả tháng nay Hương về khuya mà các lý do cô đưa ra đều rất qua chồng hiện đại mong con dâu sắc sảo, giao cả tiệm vàng sau 2 tháng123401 11/06/2023Vì gia đình làm kinh doanh nên mẹ chồng muốn chọn dâu sắc sảo, nhanh nhạy làm ăn, các việc khác không quan cưới cầu vồng đẹp mê mẩn của cặp đôi nên duyên nhờ định mệnh223413 10/06/2023Brian Moy và Emily Zboril đến từ Mỹ lần đầu gặp nhau tại một hội nghị dành cho các nhà khoa học ở Ý. Sau một thời gian dài hẹn hò, Brian đã cầu hôn bạn gái mình ở San Antonio Mỹ vào dịp Giáng sinh khi hai người đang lái xe cùng nhau. Vừa đến rước dâu, chú rể đánh rơi cả hoa cưới còn mẹ chồng thì ngất luôn khi thấy cô dâu mặc chiếc váy đó Đang xem Nếu được chọn lại em có lấy anh không Tôi đã xin lỗi vợ, và hứa từ giờ sẽ không để ý đến việc thằng Hùng nói gì tôi nữa, bản thân tôi cũng nghĩ mình thật ấu trĩ khi chỉ sống mà canh cánh những phán xét từ miệng luỡi thiên hạ. Thành công trong cuộc sống là gì thì tôi không biết, nhưng có một điều rất chắc chắn , thất bại chính là việc sống và bị tác động từ nguời khác. Tôi đã làm khổ vợ quá nhiều rồi, ngày nào cũng bắt cô ấy chạy đi chạy lại từ bệnh viện về nhà, rồi lại tất tuởi từ nhà tới bệnh vịên, thật lòng, tôi không muốn gây thêm đau khổ cho cô ấy nữa. Cuối cùng thì tôi cũng đuợc xuất viện về nhà, những ngày lê la ở bệnh viện đã khiến tôi cảm thấy chán ngán, lúc biết đuợc về nhà là tôi mừng lắm. Mấy ngày nay mọi vịêc ở công ty cứ rối tung rối mù, các giấy tờ đang chờ tôi về để giải quýêt. Về đến nhà, gíup việc bế con ra chào tôi, con bé cứ nhìn tôi chằm chằm, không biết ai dạy nó, mà dạo này nó rất hay cuời, mặc dù nụ cười vẫn còn ngây dại, ngờ nghệch, nhưng cũng đủ làm tôi ấm lòng biết bao nhiêu. Tôi lại gần và bế con bé, bao nhiêu ngày không nhìn thấy nó, quả thật trong lòng tôi xuất hiện một nỗi nhớ nhung khó tả. Trúc xách túi quần áo buớc về phía tôi. Vợ nhẹ nhàng dặn dò – Thôi anh lên tắm rửa rồi ăn cơm, để con cho em bế – Để anh bế nó một lát, anh nhớ nó lắm! Vợ rưng rưng đôi mắt nhìn tôi. Đôi mắt tràn đầy hạnh phúc, có lẽ đến giờ vợ mới thực sự cảm nhận đuợc tình yêu mà tôi dành cho con. – Anh về rồi còn không mau vào trong nhà đi, còn đứng đó làm gì? Mẹ tôi lớn gịong, từ trong nhà buớc ra, phá vỡ khoảng không gian đầm ấm hiếm hoi của gia đình tôi. Dù trong lòng vẫn còn để bụng chuyện mấy hôm truớc, nhưng tôi vẫn phải miễn cuỡng quay ra chào mẹ như không có chuyện gì xảy ra. Thật tình, tôi không hiểu nổi trái tim mẹ tôi đuợc làm bằng gì nữa? Bằng chứng là suốt những ngày tôi nằm viện, bà không thèm đến thăm tôi dù chỉ là một lần. Bà luôn mịêng nói chỉ có mình tôi là con trai, tình yêu thuơng của bà chỉ dành cho một nguời đó là tôi. Vậy tại sao bà lại lạnh lùng và sắt đá như thế? Chẳng lẽ tôi đứng ra bảo vệ con gái mình là sai sao ? – Tất cả vào trong nhà, tôi có chuyện quan trọng muốn tuyên bố Gịong nói của mẹ tôi rất quả quýêt, dứt khóat. Tôi không hiểu mẹ tôi muốn nói chuyện gì, có quan trọng tới mức tôi vừa về nhà đã phải đem ra tuyên bố ngay hay không? Tôi ngạc nhiên quay sang nhìn vợ, hi vọng cô ấy có thể cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng có lẽ vợ tôi cũng không biết chuyện gì đang diễn ra, vợ khẽ nhíu mày! Ngồi yên vị ở phòng khách, mẹ tôi điềm tĩnh rót ba ly trà, đẩy về phía hai vợ chồng tôi. Tôi sót ruột đi vào vấn đề chính – Mẹ muốn thông báo chuyện gì? Con vẫn chưa khoẻ hẳn, có cần phải tạo ra cái không khí căng thẳng khó chịu này không? Mẹ tôi nhấp một ngụm trà, bà đựng dậy mở ngăn kéo tủ đưa cho tôi một tờ giấy. Tôi bàng hoàng, sửng sốt, pha lẫn cả sự cáu giận tột độ truớc nội dung tờ giấy. Mẹ tôi đã xin cho bé Hân vào trung tâm của người khuyết tật từ bao giờ, và tờ giấy này chính là phản hồi của trung tâm, đồng ý nhận bé Hân vào đó để nuôi dạy và áp dụng trị lịêu. Vợ tôi giật tờ giấy trên tay tôi, một tay vợ che miệng khóc, còn tay kia run run như sắp đánh rơi cả thế giới . Tôi điên tiết đứng bật dậy, tôi gầm lên như một kẻ điên – Mẹ đừng có quá đáng, sao mẹ dám tự ý quýêt định chuyện nuôi dạy bé Hân của vợ chồng con chứ? Mẹ lấy quỳên gì? – Ở đó nguời ta có những phuơng pháp trị lịêu riêng, anh không muốn con bé nó hồi phục hay sao ? Cứ giữ khư khư nó ở nhà liệu tình trạng của nó có khá hơn không? – Đi khắp nơi rồi, mẹ nghĩ cái trung tâm tồi tàn ấy có thể làm đuợc điều gì? Chẳng qua mẹ thấy bé Hân là cái gai trong mắt mẹ, nên mẹ muốn tống khứ nó đi càng sớm càng tốt chứ gì? – Bình, anh nghĩ mẹ anh là người như thế à? – Vậy mẹ bảo con phải nghĩ sao đây? Con chỉ tin vào những gì con nhìn thấy và cảm nhận đuợc thôi. Rõ ràng lần truớc ở bệnh vịên, cái im lặng của mẹ đã trả lời con rồi, mẹ chưa từng coi con gái con là cháu nội củA mẹ, vì thế mẹ càng không có quỳên đuợc quýêt định chuỵên gì hết. Hai mẹ con tôi tranh cãi nảy lửa với nhau, tuởng chừng không có hồi kết. Trúc là người đứng giữa, đau khổ lắm nhưng lại ko biết phải làm gì. Cô ấy thốt lên bốn chữ đầy đau đớn – Con xin hai nguời…. . Tôi lặng nguời, thả nguời xuống ghế, nhìn cái gục đầu của vợ tôi thấy trong lòng trào dâng một cảm giác nhói đau. Vợ tôi nghẹn ngào nhìn mẹ tôi và nói – Nếu mẹ không muốn phải đối diện với bé Hân không muốn hằng ngày phải nhìn thấy nó….thì con…. Tôi đứng bật dậy, chen ngang lời vợ, không lẽ vợ tôi chấp nhận quýêt định của mẹ tôi hay sao? Vợ tôi là nguời thuơng con bé hơn cả cơ mà. – Trúc, em định làm gì? Đừng có hồ đồ…. Tôi điên cuồng lao đến xé tan mảnh giấy mẹ tôi vừa đưa. Như vậy là con bé sẽ chẳng phải đi đâu hết. Tôi đang hả hê thì vợ tôi nói tiếp, cô ấy khóc nấc lên – Thì con sẽ đưa bé Hân rời khỏi đây!!! Như vậy sẽ chẳng ai phải cảm thấy đau khổ cả…. Tôi biết vợ tôi phải khó khăn lắm mới quýêt định ra đi, lúc nào em cũng muốn con có một gia đình trọn vẹn, có lẽ mọi sự việc đã đi quá xa so với sức chịu đựng của vợ. – Em đi? Vậy thì còn anh? Anh sẽ thế nào đây? Chúng ta sẽ ra sao? Vợ lặng lẽ mở túi xách, đặt một tờ giấy khác lên bàn. Em không dám nhìn vào mắt tôi, em chỉ chầm chậm nói – Em nghĩ mình không cần đến thứ này, nhưng có lẽ hôm nay đã đến lúc phải sử dụng nó rồi. Em xin lỗi, em chỉ có thể chọn con gái em thôi! Tôi lại một lần nữa run rẩy khi nhìn vào tờ giấy trên bàn. Nhưng lần này cảm giác đau đớn, đau đớn đến nghẹt thở. – Hôm nay là ngày gì thế này? Điên hết rồi!!! Ai cho em làm như thế? Lẽ nào em không yêu anh, không coi anh là chồng của em à? Nói ly hôn là ly hôn? Anh không bao giờ ký vào đó, dù có chết anh cũng phải bảo vệ hai mẹ con!!! – Em không còn lựa chọn nào khác nữa anh à! Em phải đưa con đi thôi. – Anh sẽ đi với em! Anh không thể xa hai mẹ con em đuợc. Mẹ tôi bực bội đứng dậy. Bà hạ lệnh – Trúc, cô muốn đi thì tôi cũng không cản, nhưng đừng có tha lôi thằng Bình theo, nó là con trai tôi, tôi ko thể để nó đi đựơc. Cô nghe rõ không? – Mẹ cứ giữ anh ấy đi, con cũng ko cần ai phải đi theo con hết. Con xin phép! Trúc lẳng lặng bế con lên gác thu dọn đồ đạc. Tôi hấp tấ chạy theo sau, mẹ tôi kéo tôi lại – Anh đi đâu? – Con đi đâu kệ con, mẹ quá đáng lắm! – Anh không đuợc đi đâu hết, ko được buớc ra khỏi cái nhà này có nghe rõ không? – Con không làm đuợc, con không thể ly dị vợ con chỉ vì cái ý nghĩ áp đặt của mẹ đuợc. – Là vợ anh muốn ra đi, chứ tôi nào bắt nó phải ly dị với anh? Anh còn trách tôi cái gì? – Mẹ không ép cô ấy ư? Vậy thì bằng cách nào mà Trúc từ bỏ gia đình này? Mẹ có biết là Trúc lấy con chỉ vì cô ấy muốn bé Hân có một gia đình đầy đủ, là mẹ đã khiến vợ con phải ra đi. – Anh nói như vậy, thì nó nào đâu có yêu anh mà lấy anh? Anh cần vì phải quỵ lụy vì một con đàn bà lấy anh vì mục đích khác? Đàn bà ngòai kia thíêu gì? Anh thích thì anh cuới vô vợ khác, đẻ những đứa con xinh đẹp khác. Tôi gạt tay mẹ tôi ra, những lời nói này ko thể nào xuất phát tù nguời mẹ kính yêu của tôi đuợc. Bức tuợng đài bỗng chốc sụp đổ. Tôi phải đi ngay khỏi đây, tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Tôi đã xin lỗi vợ, và hứa từ giờ sẽ không để ý đến việc thằng Hùng nói gì tôi nữa, bản thân tôi cũng nghĩ mình thật ấu trĩ khi chỉ sống mà canh cánh những phán xét từ miệng luỡi thiên hạ. Thành công trong cuộc sống là gì thì tôi không biết, nhưng có một điều rất chắc chắn , thất bại chính là việc sống và bị tác động từ nguời khác. Tôi đã làm khổ vợ quá nhiều rồi, ngày nào cũng bắt cô ấy chạy đi chạy lại từ bệnh viện về nhà, rồi lại tất tuởi từ nhà tới bệnh vịên, thật lòng, tôi không muốn gây thêm đau khổ cho cô ấy nữa. Cuối cùng thì tôi cũng đuợc xuất viện về nhà, những ngày lê la ở bệnh viện đã khiến tôi cảm thấy chán ngán, lúc biết đuợc về nhà là tôi mừng lắm. Mấy ngày nay mọi vịêc ở công ty cứ rối tung rối mù, các giấy tờ đang chờ tôi về để giải quýêt. Về đến nhà, gíup việc bế con ra chào tôi, con bé cứ nhìn tôi chằm chằm, không biết ai dạy nó, mà dạo này nó rất hay cuời, mặc dù nụ cười vẫn còn ngây dại, ngờ nghệch, nhưng cũng đủ làm tôi ấm lòng biết bao nhiêu. Tôi lại gần và bế con bé, bao nhiêu ngày không nhìn thấy nó, quả thật trong lòng tôi xuất hiện một nỗi nhớ nhung khó tả. Trúc xách túi quần áo buớc về phía tôi. Vợ nhẹ nhàng dặn dò – Thôi anh lên tắm rửa rồi ăn cơm, để con cho em bế – Để anh bế nó một lát, anh nhớ nó lắm! Vợ rưng rưng đôi mắt nhìn tôi. Đôi mắt tràn đầy hạnh phúc, có lẽ đến giờ vợ mới thực sự cảm nhận đuợc tình yêu mà tôi dành cho con. – Anh về rồi còn không mau vào trong nhà đi, còn đứng đó làm gì? Mẹ tôi lớn gịong, từ trong nhà buớc ra, phá vỡ khoảng không gian đầm ấm hiếm hoi của gia đình tôi. Dù trong lòng vẫn còn để bụng chuyện mấy hôm truớc, nhưng tôi vẫn phải miễn cuỡng quay ra chào mẹ như không có chuyện gì xảy ra. Thật tình, tôi không hiểu nổi trái tim mẹ tôi đuợc làm bằng gì nữa? Bằng chứng là suốt những ngày tôi nằm viện, bà không thèm đến thăm tôi dù chỉ là một lần. Bà luôn mịêng nói chỉ có mình tôi là con trai, tình yêu thuơng của bà chỉ dành cho một nguời đó là tôi. Vậy tại sao bà lại lạnh lùng và sắt đá như thế? Chẳng lẽ tôi đứng ra bảo vệ con gái mình là sai sao? Xem thêm Đáp Án Đề Thi Tuyển Sinh Lớp 10 Môn Anh Năm 2014 Tại Tp, Đáp Án Kỳ Thi Tuyển Sinh Lớp 10 Năm 2014 Tại Tp – Tất cả vào trong nhà, tôi có chuyện quan trọng muốn tuyên bố Gịong nói của mẹ tôi rất quả quýêt, dứt khóat. Tôi không hiểu mẹ tôi muốn nói chuyện gì, có quan trọng tới mức tôi vừa về nhà đã phải đem ra tuyên bố ngay hay không? Tôi ngạc nhiên quay sang nhìn vợ, hi vọng cô ấy có thể cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng có lẽ vợ tôi cũng không biết chuyện gì đang diễn ra, vợ khẽ nhíu mày! Ngồi yên vị ở phòng khách, mẹ tôi điềm tĩnh rót ba ly trà, đẩy về phía hai vợ chồng tôi. Tôi sót ruột đi vào vấn đề chính – Mẹ muốn thông báo chuyện gì? Con vẫn chưa khoẻ hẳn, có cần phải tạo ra cái không khí căng thẳng khó chịu này không? Mẹ tôi nhấp một ngụm trà, bà đựng dậy mở ngăn kéo tủ đưa cho tôi một tờ giấy. Tôi bàng hoàng, sửng sốt, pha lẫn cả sự cáu giận tột độ truớc nội dung tờ giấy. Mẹ tôi đã xin cho bé Hân vào trung tâm của người khuyết tật từ bao giờ, và tờ giấy này chính là phản hồi của trung tâm, đồng ý nhận bé Hân vào đó để nuôi dạy và áp dụng trị lịêu. Vợ tôi giật tờ giấy trên tay tôi, một tay vợ che miệng khóc, còn tay kia run run như sắp đánh rơi cả thế giới . Tôi điên tiết đứng bật dậy, tôi gầm lên như một kẻ điên – Mẹ đừng có quá đáng, sao mẹ dám tự ý quýêt định chuyện nuôi dạy bé Hân của vợ chồng con chứ? Mẹ lấy quỳên gì? – Ở đó nguời ta có những phuơng pháp trị lịêu riêng, anh không muốn con bé nó hồi phục hay sao? Cứ giữ khư khư nó ở nhà liệu tình trạng của nó có khá hơn không? – Đi khắp nơi rồi, mẹ nghĩ cái trung tâm tồi tàn ấy có thể làm đuợc điều gì? Chẳng qua mẹ thấy bé Hân là cái gai trong mắt mẹ, nên mẹ muốn tống khứ nó đi càng sớm càng tốt chứ gì? – Bình, anh nghĩ mẹ anh là người như thế à? – Vậy mẹ bảo con phải nghĩ sao đây? Con chỉ tin vào những gì con nhìn thấy và cảm nhận đuợc thôi. Rõ ràng lần truớc ở bệnh vịên, cái im lặng của mẹ đã trả lời con rồi, mẹ chưa từng coi con gái con là cháu nội củA mẹ, vì thế mẹ càng không có quỳên đuợc quýêt định chuỵên gì hết. Hai mẹ con tôi tranh cãi nảy lửa với nhau, tuởng chừng không có hồi kết. Trúc là người đứng giữa, đau khổ lắm nhưng lại ko biết phải làm gì. Cô ấy thốt lên bốn chữ đầy đau đớn – Con xin hai nguời…. . Tôi lặng nguời, thả nguời xuống ghế, nhìn cái gục đầu của vợ tôi thấy trong lòng trào dâng một cảm giác nhói đau. Vợ tôi nghẹn ngào nhìn mẹ tôi và nói – Nếu mẹ không muốn phải đối diện với bé Hân không muốn hằng ngày phải nhìn thấy nó….thì con…. Tôi đứng bật dậy, chen ngang lời vợ, không lẽ vợ tôi chấp nhận quýêt định của mẹ tôi hay sao? Vợ tôi là nguời thuơng con bé hơn cả cơ mà. – Trúc, em định làm gì? Đừng có hồ đồ…. Tôi điên cuồng lao đến xé tan mảnh giấy mẹ tôi vừa đưa. Như vậy là con bé sẽ chẳng phải đi đâu hết. Tôi đang hả hê thì vợ tôi nói tiếp, cô ấy khóc nấc lên – Thì con sẽ đưa bé Hân rời khỏi đây!!! Như vậy sẽ chẳng ai phải cảm thấy đau khổ cả…. Tôi biết vợ tôi phải khó khăn lắm mới quýêt định ra đi, lúc nào em cũng muốn con có một gia đình trọn vẹn, có lẽ mọi sự việc đã đi quá xa so với sức chịu đựng của vợ. – Em đi? Vậy thì còn anh? Anh sẽ thế nào đây? Chúng ta sẽ ra sao? Vợ lặng lẽ mở túi xách, đặt một tờ giấy khác lên bàn. Em không dám nhìn vào mắt tôi, em chỉ chầm chậm nói – Em nghĩ mình không cần đến thứ này, nhưng có lẽ hôm nay đã đến lúc phải sử dụng nó rồi. Em xin lỗi, em chỉ có thể chọn con gái em thôi! Tôi lại một lần nữa run rẩy khi nhìn vào tờ giấy trên bàn. Nhưng lần này cảm giác đau đớn, đau đớn đến nghẹt thở. – Hôm nay là ngày gì thế này? Điên hết rồi!!! Ai cho em làm như thế? Lẽ nào em không yêu anh, không coi anh là chồng của em à? Nói ly hôn là ly hôn? Anh không bao giờ ký vào đó, dù có chết anh cũng phải bảo vệ hai mẹ con!!! – Em không còn lựa chọn nào khác nữa anh à! Em phải đưa con đi thôi. – Anh sẽ đi với em! Anh không thể xa hai mẹ con em đuợc. Mẹ tôi bực bội đứng dậy. Bà hạ lệnh – Trúc, cô muốn đi thì tôi cũng không cản, nhưng đừng có tha lôi thằng Bình theo, nó là con trai tôi, tôi ko thể để nó đi đựơc. Cô nghe rõ không? – Mẹ cứ giữ anh ấy đi, con cũng ko cần ai phải đi theo con hết. Con xin phép! Trúc lẳng lặng bế con lên gác thu dọn đồ đạc. Tôi hấp tấ chạy theo sau, mẹ tôi kéo tôi lại – Anh đi đâu? – Con đi đâu kệ con, mẹ quá đáng lắm! – Anh không đuợc đi đâu hết, ko được buớc ra khỏi cái nhà này có nghe rõ không? – Con không làm đuợc, con không thể ly dị vợ con chỉ vì cái ý nghĩ áp đặt của mẹ đuợc. – Là vợ anh muốn ra đi, chứ tôi nào bắt nó phải ly dị với anh? Anh còn trách tôi cái gì? – Mẹ không ép cô ấy ư? Vậy thì bằng cách nào mà Trúc từ bỏ gia đình này? Mẹ có biết là Trúc lấy con chỉ vì cô ấy muốn bé Hân có một gia đình đầy đủ, là mẹ đã khiến vợ con phải ra đi. – Anh nói như vậy, thì nó nào đâu có yêu anh mà lấy anh? Anh cần vì phải quỵ lụy vì một con đàn bà lấy anh vì mục đích khác? Đàn bà ngòai kia thíêu gì? Anh thích thì anh cuới vô vợ khác, đẻ những đứa con xinh đẹp khác. Tôi gạt tay mẹ tôi ra, những lời nói này ko thể nào xuất phát tù nguời mẹ kính yêu của tôi đuợc. Bức tuợng đài bỗng chốc sụp đổ. Tôi phải đi ngay khỏi đây, tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Theo Afamily Bồ của vợ trốn trong tủ quần áo, tôi nói một câu mà khiến gã tự động bước ra Ngồi lên ghế, tôi vắt chân châm điều thuốc rít một hơi dài, luồn khói phả vào khuôn mặt không còn hạt máu của em. Tôi nhếch miệng. Bản thân tôi không phải là một người đàn ông hoàn hảo nên chưa bao giờ tôi yêu cầu người yêu mình phải quá hoàn hảo. Tôi chỉ mong những mảnh khuyết của cả hai, có thể ghép lại thành sự hoàn hảo hoặc chí ít ra, nó sẽ không gây tổn hại gì đến cuộc sống chung của cả hai. Ngày tôi công khai mình yêu em, nhiều bạn bè đã vỗ vai tôi nên suy nghĩ kĩ lại. Vì em là một cô gái có rất nhiều người theo đuổi và em cũng đã trải qua rất nhiều mối tình khác nhau. Mọi người sợ tôi với em rồi sẽ chẳng đi về đến đâu. Nhưng tôi chẳng quan tâm đến lời người ta nói, yêu nhiều đâu có nghĩa là không đứng đắn. Chỉ đơn giản là vì chúng ta không hợp nhau, không thuộc về nhau mà thôi. Tôi tin rằng, mình không phải là người đàn ông đầu tiên nhưng sẽ là người đàn ông cuối cùng của em. Rồi ngày ấy cũng đến… Sau hơn một năm yêu nhau, tìm hiểu nhau, tình yêu của chúng tôi cũng có một cái kết đẹp là một đám cưới khá hoành tráng, long trọng. Bạn bè, đồng nghiệp, họ hàng đến chúc mừng đông lắm, ai cũng khen cô dâu của tôi xinh đẹp. Chỉ nghe bấy nhiêu dó thôi cũng khiến tôi thấy phổng hết cả mũi lên rồi. Lồng nhẫn cưới vào ngón tay thon dài của em, tôi tin rằng nó sẽ mãi ngự ở đó, trường tồn cùng tình yêu của chúng tôi. Chỉ tiếc sự đời luôn lắm đổi thay và chữ ngờ chẳng ai học hết được mà thôi. Tôi tự cười trong đầu vì biết rằng kẻ đó chính là gã bồ của em. Ảnh minh họa Sau khi kết hôn, chúng tôi trở lại với guồng quay công việc thường ngày. Thú thực là công việc của tôi khá bận rộn, lại còn thường xuyên phải đi công tác nữa nên tôi thấy có lỗi với em lắm vì không quan tâm được nhiều tới em. Cứ rảnh rỗi ra một cái là tôi đưa em đi chơi, đi mua sắm coi như là bù đắp tinh thần. Tôi động viên em cố gắng thêm một thời gian nữa, đợi khi nào tôi tiến lên một ví trí tốt hơn thì sẽ có nhiều thời gian hơn dành cho em. Kết hôn xong em cũng xinh đẹp, quyến rũ, trẻ trung hơn rất nhiều làm tôi nhận được không ít lời cảnh báo từ mọi người. Nhưng tôi tin em, bởi kết hôn cũng được gần 1 năm rồi, em chưa từng làm chuyện gì khiến tôi phải suy nghĩ cả. Vậy mà ngày hôm đó… Kết thúc chuyến công tác, tôi về nhà sớm hơn dự định 1 ngày. Xuống sân bay, tôi định gọi điện báo cho em nhưng lại muốn em bất ngờ nên cất điện thoại đi và đón xe về ngay nhà. Mở tủ cất giày, tôi giật mình khi trong đó xuất hiện đôi giày nam lạ hoắc. Tôi chưa từng mua nó bao giờ. Hay là em mua sẵn cho tôi, hay là… Tôi định cất tiếng gọi em nhưng nghĩ làm sao, tôi lại bước thẳng về hướng phòng ngủ. Cửa bị chốt, tôi dùng chìa khóa của mình để mở. Cánh cửa vừa mở ra, trước mắt tôi là cảnh tượng không thể không ngừng làm tôi suy diễn. Chăn gối lộn xộn, rơi cả xuống đất. Chiếc váy ngủ em đang mặc trên người thì xộc xệch, còn khuôn mặt thì tái mét lại, miệng ấp úng – Anh đã về rồi… Sao anh về sớm vậy mà không gọi em ra đón. – Vì anh muốn tạo bất ngờ cho em mà. – Tôi nhìn em cười nhạt Xem thêm Nghệ Sĩ Trường Giang – Tin Tức Mới Nhất Về Trường Giang Sự im lặng của em càng khiến tôi không biết phải giải quyết mọi chuyện như thế nào.Ảnh minh họa Tiếng động lạ đột nhiên phát ra từ tủ quần áo. Tôi tự cười trong đầu vì biết rằng kẻ đó chính là gã bồ của em. Lao vào túm hắn ra ư? Không, tôi muốn hắn tự động bước ra đây cơ? Ngồi lên ghế, tôi vắt chân châm điều thuốc rít một hơi dài, luồn khói phả vào khuôn mặt không còn hạt máu của em. Tôi nhếch miệng – Anh quên không nói với em, trong tủ quần áo hôm trước anh đi có để vào đó lọ hóa chất cực độc mà bạn anh nhờ mua để nghiên cứu, chỉ cần không may làm đổ ra thôi là mất mạng như chơi ấy. Thế nào mà vừa dứt lời, gã bồ của em đã bật tung cánh cửa, lao ra quỳ xuống chân tôi xin lỗi rối rít. Có lẽ gã thừa biết cái hóa chất cực độc mà tôi nói là gì. Thà ra thú tội còn hơn là để tôi xông vào đập cho hắn một trận nhừ tử. Tôi cho hắn 5 giây để cút khỏi nhà tôi. Tôi không hiểu sao khi ấy mình lại bình tĩnh đối mặt với sự phản bội đến như vậy. Giờ thì chỉ còn lại mình em và tôi trong căn phòng mà cả hai đã từng có những phút giây vô cùng hạnh phúc. Em ngồi đó bất động. Sự im lặng của em càng khiến tôi không biết phải giải quyết mọi chuyện như thế nào. Giờ cuộc hôn nhân của tôi đang chìm trong bóng tối, tôi vẫn còn tình cảm với em, vẫn thương em nên không muốn nó dừng lại. Nhưng sự phản bội của em lại khiến tôi đau đến tận tim, nghĩ tới là uất hận. Tôi phải làm gì lúc này đây? Tôi cần lắm một lời khuyên lúc này các bạn ạ! Lúc tôi sinh con cũng là lúc anh vội chạy tới chỗ nhân tình khi hay cô ta đau đẻ Anh nói với tôi, cô ta chỉ là sai lầm nhất thời, nhưng rồi tôi ngỡ ngàng khi biết, chính bản thân tôi mới là sự lựa chọn đầy toan tính của anh. Tôi quen anh qua mai mối của bạn bè, lúc hai đứa đến với nhau, tôi đã hi vọng rất nhiều vào mối quan hệ này. Bởi tôi thấy anh… Post navigation

nếu được chọn lại em có lấy anh không