công chúa có độc yếu hưu phu

Tòa soạn không chịu trách nhiệm về nội dung ý kiến của độc giả. Xin qúy độc giả góp ý kiến xây dựng, với ngôn ngữ phù hợp, tránh những ngôn ngữ thô tục, mạ lỵ, chụp mũ hay mạ lỵ cá nhân. Nhật báo Cali Today khuyến khích tự do phát biểu ý kiến qua phân tích, nhận Đọc truyện Công Chúa Có Độc Yếu Hưu Phu của tác giả Khuynh Vân Chi Luyến, luôn cập nhật chương mới đầy đủ. Hỗ trợ xem trên di động, máy tính bảng. Hiện menu doc truyen Câu của nhân vật Macbeth được lặp đi lặp lại: 'Tôi giết giấc ngủ, tôi giết sự im lặng!". Chúng ta khó để tìm một giây phút thinh lặng cho đời sống nội tâm và cho cuộc nói chuyện dịu dàng với Chúa. (…) Cảm nghĩ thứ nhì: khi chúng ta nói "tín hữu kitô trưởng thành trong cầu nguyện, đôi khi chúng ta nói hơi quá. Vay Tienonline Me. Chương 157 Công chúa, người thật sự thay đổi…… Edit Giáng Thiên Tuyết. Beta Tuyền Xù Khăn che mặt của người cầm đầu đã bị kéo xuống, khuôn mặt kia cũng là nhã nhặn, nhưng âm độc trong mắt lại làm người ta sợ hãi, tuy rằng thống khổ không thôi, nhưng hắn lại… Continue reading Công Chúa Có Độc Yếu Hưu Phu – Chương 157 Chương 156 Diệt sát Edit Giáng Thiên Tuyết. Beta Tuyền Xù Thần Tịch rút tay của mình ra, “Cảnh Hạo, ta là công chúa, công chúa có việc nên làm có việc không nên làm. Yên tâm, có rất nhiều người cho tới nay đều muốn giết ta, nhưng ta không phải vẫn còn… Continue reading Công Chúa Có Độc Yếu Hưu Phu – Chương 156 Chương 155 Chân chính ti bỉ Edit Giáng Thiên Tuyết Beta Tuyền Xù Ai ngờ lão phụ nhân kia lại lùi về một bước, hung tợn mắng “Phi, công chúa gì chứ, chính là tặc nhân các ngươi này đó giết chết người Thượng Quan gia ta, còn có hai cháu ngoại của… Continue reading Công Chúa Có Độc Yếu Hưu Phu – Chương 155 Chương 154 Cứu sói Edit Giáng Thiên Tuyết Beta Tuyền Xù “Đợi chút.” Hoàng Phủ Cảnh Hạo bỗng nhiên lớn tiếng kêu hộ vệ đang nâng người lại, “Đưa bọn họ đến phía trước ta xem xem!” Hộ vệ không rõ nhưng cũng rất tôn trọng Hoàng Phủ Cảnh Hạo, lập tức liền… Continue reading Công Chúa Có Độc Yếu Hưu Phu – Chương 154 Chương 153 Hắn là nam tử cuối cùng không được tự nhiên. Edit Giáng Thiên Tuyết. Beta Saphia ngọc Uyên Thần Tịch bĩu môi, “Nếu ngay cả mạng cũng không còn, thì cần đại hôn để làm gì a?” “Không phải ý tứ này, công chúa, không bằng ta đi thỉnh Quỷ… Continue reading Công Chúa Có Độc Yếu Hưu phu – Chương 153 Chương 152 Chân tướng của Hoàng Phủ. Edit Giáng Thiên Tuyết Beta Saphia ngọc Uyên Sở Mục Nhiên mất mát là lúc, sáng sớm hôm sau, Thần Tịch thực lưu loát thu thập hành trang rời đi hoàng cung, trước khi đi trước mặt cung nhân rất là ôn nhu đối Sở… Continue reading Công Chúa Có Độc Yếu Hưu phu – Chương 152 Chương 151 Thử trước sau yêu Edit Giáng Thiên Tuyết Beta Saphia ngọc Uyên Hôm đó, hoàng cung Sở quốc hơn một phong cảnh xinh đẹp, một ít ong mật bao quanh truy kích đuổi theo một vài cung nhân, giống như bọn họ chính là mật hoa. Mà cung nhân bị truy… Continue reading Công Chúa Có Độc Yếu Hưu phu – Chương 151 Chương 150 Già còn có thể sinh con. Edit Giáng Thiên Tuyết Beta Saphia ngọc Uyên Hoàng Hậu nương nương mang theo người đi vào cung điện của Tiêu Dao Vương, không cần nói chuyện, cung nhân là không dám ồn ào ở trước mặt chủ tử, nhưng tiếng bước chân của bọn… Continue reading Công Chúa Có Độc Yếu Hưu Phu – Chương 150 Chương 149 Tâm tư của hai nam nhân. Edit Giáng Thiên Tuyết Beta Saphia ngọc Uyên Một lát sau, Sở Mục Nhiên khẽ thở dài, cười nói “Không cần ngươi nhắc nhở, ta biết công chúa sẽ không chỉ có một mình ta, nàng không phải đã có vài người các ngươi… Continue reading Công Chúa Có Độc Yếu Hưu Phu – Chương 149 Chương 148 Tâm cơ của Sở Hoàng Edit Giáng Thiên Tuyết Beta Saphia ngọc Uyên Trở lại Tiêu Dao Vương Phủ, Thái y đi theo rất nhanh bắt mạch cho Thần Tịch, Sở Mục Nhiên vốn không nghĩ, chẳng qua là thấy sắc mặt Thần Tịch quá kém cũng chỉ có thể chấp… Continue reading Công Chúa Có Độc Yếu Hưu Phu – Chương 148 Posts navigation Edit Phạm Mai Thần Tịch ở một bên nghe giọng điệu vị Tiểu công chúa kia biến hóa, trong lòng âm thầm buồn cười, chẳng lẽ sức quyến rũ Bắc Đường Quân Liên thật sự lớn như vậy? Mắt lé xem một chút, ngũ quan xinh xắn tuấn mỹ thanh tú Bắc Đường Quân Liên luôn chọc người phạm tội, một đôi mắt phong lưu đào hoa mê người, sóng mắt lưu chuyển, lóe ra quang mang giống như hồ ly, đương nhiên, giờ phút này chỉ sợ Cung Phi Linh không nhìn ra ánh mắt hồ ly đó, chỉ có thấy tuấn mỹ của hắn. Khóe môi gợi lên một nụ cười thật vui vẻ, việc này chơi đùa thật vui. Chỉ nghe Bắc Đường Quân Liên rất tiếc hận nói “Vừa rồi rõ ràng chúng thảo dân nói muốn những vị trà là chiêu bài của quán rượu, nhưng trưởng quầy lại đưa lên hai ly trà hoa tuyết liên lên cho hai vị bằng hữu, mà thảo dân cùng Tứ đệ thì sao, cũng chỉ có dâng trà hoa mẫu đơn, công chúa, người hãy phân xử, hai đại nam nhân tuấn mỹ như chúng thảo dân, uống trà hoa mẫu đơn thì giống cái gì đây? Hắn không phải rõ ràng khinh thường hai người thảo dân sao?” “Nghe qua thấy chưởng quầy thực vô lễ.” Cung Phi Linh trừng mắt nhìn chưởng quầy liếc mắt một cái, “Sao ngươi có thể chiêu đãi khách nhân như thế?” Chưởng quầy có chút muốn xíu nói “Tiểu công chúa, đây là bọn họ hiểu lầm thảo dân, trà hoa tuyết liên chỉ có hai chén, vì vậy thảo dân mới an bài cái khác...... Không nghĩ khiến cho hiểu lầm. Đang muốn giải thích một phen, kết quả bọn họ lại còn nói vị cô nương này là Xích Dương công chúa, còn nói trong trà có độc muốn thảo dân thử trà, thảo dân nhất thời phẫn nộ mới phản bác hai câu, kết quả chưa nói được hai lời, vị khách nhân này đã cho thảo dân hai bạt tai, còn một cước đem thảo dân đá đi ra ngoài, thiếu chút nữa làm bị thương Tiểu công chúa a!” Cung Phi Linh sửng sốt, Xích Dương công chúa, Nhị hoàng tỷ? Giương mắt nhìn một chút, không có a, người nào? Bắc Đường Quân Liên vội vàng giải thích nói “Tiểu công chúa, chúng thảo dân quả thật là cùng Xích Dương công chúa cùng nhau đến!” “Vậy nàng đâu?” Bắc Đường Quân Liên khó xử nhìn mọi người liếc mắt một cái, giống như gặp nạn nói không ra lời, Cung Phi Linh thì nghĩ là hắn nói dối. Bất quá nhìn ở diện mạo hắn xuất sắc như vậy, nàng liền đại nhân đại lượng đi.“Được rồi, chuyện này các ngươi đều có không đúng, không bằng liền huề nhau đi, về sau hai người các ngươi hãy tới phủ của ta làm việc đi, đừng đi gạt người!” Ha? Vân Thanh Ngân ở một bên không hé răng cúi đầu uống trà, ân...... Kỳ thật Trà hoa mẫu đơn cũng không tệ, đương nhiên, nhưng ngay sau đó hắn không còn nghe ra vị của trà nữa. Bởi vì người sáng suốt đều nhìn ra được đây là Tiểu công chúa coi trọng sự tuấn mỹ của Bắc Đường Quân Liên cùng Tiêu Băng, đi làm việc ở phủ công chúa. Ha ha, là làm Thị Lang đi! Tại sao công chúa nữ tôn quốc lại cứ có hứng thú đi thu thập mỹ nam cơ chứ? Tiêu Băng lãnh lãnh nhìn Cung Phi Linh liếc mắt một cái “Không có hứng thú.” Cung Phi Linh lại bị Tiêu Băng chọc giận. Nhưng nàng lại cảm thấy nam nhân như vậy có cá tính, nếu như lấy những người trong phủ chi biết đi lấy lòng nàng, có cá tính hơn, cho nên nàng thật đúng là luyến tiếc nói lời nói nặng, “Đây là bản công chúa mệnh lệnh!” Bắc Đường Quân Liên cũng khó xử nói “Tiểu công chúa, không phải chúng thảo dân không chịu, chỉ là chúng thảo dân đã muốn có thê chủ a!” Cái gì! Thiếu chút nữa Tiểu công chúa đứng không vững, hai cái mĩ nam xuất sắc như vậy vì sao lại bị người khác chiếm đi trước. Nàng cắn cắn môi.“Vậy thì các ngươi hãy kêu thê chủ các ngươi đến đây, ta nghĩ nàng nhất định sẽ nguyện ý đưa các ngươi đến công chúa phủ làm việc.” Thần Tịch nghe những lời này bả vai hơi run run, rất khôi hài. Những người đó nói nàng ở Hạ quốc đoạt Bắc Đường Quân Liên, là một vị công chúa điêu ngoa, nhưng bây giờ nàng nhìn thấy, Cung Phi Linh này có thể sánh với sự điêu ngoa của bản tôn đi, sự điêu ngoa của bản tôn chỉ đáng hư danh nha! Dù có điêu ngoa thế nào, cũng chỉ đoạt một mình Bắc Đường Quân Liên, nhưng Tiểu công chúa này, một lúc liền muốn hai người, nam nhân đã có thê chủ cũng muốn cướp! Cực phẩm a! Bắc Đường Quân Liên cũng không có nghĩ tới Cung Phi Linh sẽ nói ra lời như vậy, hắn gãi gãi đầu, nhìn về phía Thần Tịch “Công chúa, người đừng xem phong cảnh nữa, Tiểu công chúa còn chưa có nhìn thấy người đâu!” Một câu kéo đến sự chú ý của nhóm người Tiểu công chúa. Thần Tịch nghe vậy mới chậm rãi xoay người, cười nhìn nhóm người Tiểu công chúa. Ngay từ đầu Cung Phi Linh không tin, bởi vì màu tóc không đúng, nhưng chờ thời điểm Thần Tịch hoàn toàn quay sang, nàng choáng váng, tuy rằng không có gặp vài năm, nhưng, cặp kia màu lam kia, khuôn mặt kia, nàng vẫn nhận được, “Ngươi - ngươi thật sự là Nhị Hoàng tỷ!” Thần Tịch khẽ mỉm cười “Đúng vậy, tỷ muội chúng ta đã lâu không gặp.” “Ngươi - ta......” “Khó có dịp chúng ta đi tới trà lâu này, có muốn ngồi chung hay không?” Cung Phi Linh nghĩ đến lời mà khi nãy chính mình mới nói, nháy mắt mặt liền đỏ, cũng không biết phải giải thích như thế nào mới tốt. Phía sau nàng một cái nam tử khiêm tốn hướng Thần Tịch hành lễ, nhẹ giọng nói “Lan Khê gặp qua Xích Dương công chúa, vừa rồi Tiểu công chúa chỉ nói giỡn mà thôi, hy vọng Xích Dương công chúa không cần để ở trong lòng.” Thần Tịch đánh giá hắn liếc mắt một cái, thiếu niên này thoạt nhìn cũng rất tuấn tú, bất quá mỹ nam bên cạnh này hơn biết bao nhiêu, nàng miễn dịch.“Ngươi là?” “Lan Khê là phu thị chi nhất của Tiểu công chúa.” “Nga, ngươi không sai, tri kỷ. Yên tâm, ta sẽ không đem việc nhỏ kia để ở trong lòng.” Sắc mặt Tiểu công chúa quẫn bách, trừng mắt nhìn Bắc Đường Quân Liên cùng Tiêu Băng liếc mắt một cái, “Tại sao hai người các ngươi lại không nói ngay từ đầu, hại ta hiểu lầm!” Bắc Đường Quân Liên tươi sáng cười “Là chúng thảo dân không tốt, thảo dân biết đã vài năm Tiểu công chúa không thấy công chúa nhà chúng ta, cho nên chỉ nhìn thấy bóng dáng nên không nhận ra là thật bình thường.” Thần Tịch vẫy vẫy tay, ôn nhu nói “Tốt lắm, đều là người quen, không cần so đo nhiều như vậy, bất quá chưởng quầy này xác thực đáng giận, dám khinh thường nhóm phu thị nhà bản công chúa, nên đánh!” Vừa mới gây ra náo loạn như vậy, Cung Phi Linh cũng không tiện mở miệng nói cái gì. Chưởng quầy vừa nhìn thấy tình hình này, nhất thời ủ rũ, hắn vốn nghĩ đến Thần Tịch chỉ là vị phu nhân hay linh tinh gì đó, thế này mới đố kỵ mỹ mạo Bắc Đường Quân Liên nên muốn làm cho nhân gia nghẹn khuất, không thể tưởng được...... Lật thuyền trong mương a! Tiêu Băng lãnh hừ một tiếng, nhìn nhóm người sai vặt liếc mắt một cái, “Như thế nào, không nghe thấy Xích Dương công chúa nói gì sao, tha đi xuống đánh!” “Vâng.” Nhóm người run run kéo chưởng quầy đi xuống. Thần Tịch xem mấy người bên cạnh Cung Phi Linh liếc mắt một cái, trong đó còn có một người là Hoàng Phủ Đông Dã, không thể nghĩ tới bọn họ đi cùng một nhóm. Cung Phi Linh nhìn những người trên bàn Thần Tịch một cái, bên người nhân gia đều là mĩ nam, bên người nàng cũng không tệ, nhưng nếu đem so sánh liền thua một bậc, ghen tị a, “Nhị Hoàng tỷ, bàn của người đã muốn đầy người, bọn muội nên ngồi cách vách đi! Như vậy cũng có thể tâm sự cùng nhau.” “Hảo, tùy muội thích.” Thần Tịch hảo tính tình trả lời nàng. Hoàng Phủ Đông Dã nhìn Thần Tịch liếc mắt một cái, ngạo nghễ hỏi “Đại ca của ta đâu, vì sao hắn không có hồi kinh?” “Hắn có việc, về sau tất nhiên sẽ trở về.” “Hừ, chỉ sợ ngươi cố ý, nói cho ngươi, không cho Đại ca của ta trở về hắn cũng sẽ không coi trọng ngươi!” Ách! Thiếu niên này vì sao lại nói như vậy đây? Thần Tịch nhăn mặt nhíu mày, “Quy củ của ngươi so với Đại ca ngươi kém nhiều lắm, thật sự làm nhục gia phong Hoàng Phủ gia.” “Ngươi -” Tiêu Băng ngăn lại hắn, “Hoàng Phủ công tử, thỉnh chú ý thái độ của ngươi, công chúa chính là công chúa, ngươi là thần tử!” Hoàng Phủ Đông Dã trừng mắt Thần Tịch, Thần Tịch cũng hướng hắn cười nhẹ, một chút cũng không thèm để ý tức giận của hắn. Thái độ như vậy làm cho hắn cảm thấy rất kì quái, hình như nha đầu này thay đổi rất nhiều…… “Thần Tịch, không bằng đổi cái địa phương ăn cơm đi, thời gian trôi qua thật nhanh, đã đến buổi trưa.” Vẫn không nói gì Sở Mục Hàm mở miệng. Thần Tịch nhìn Cung Phi Linh liếc mắt một cái “Tam Hoàng muội, muốn đi cùng nhau sao?” “Không cần, Nhị Hoàng tỷ có bằng hữu, lần sau muội tìm tỷ là tốt rồi.” Cung Phi Linh cảm thấy thời điểm đối mặt Thần Tịch một chút cũng không tự tại, ý cười nhàn nhạt của nàng làm cho nàng có một loại cảm giác thực xa lạ. Mục Thiên Ngạo đi ra ngoài, Gia Cát Tĩnh Trạch sắc mặt đen, “Công chúa, ngươi thật muốn sao?”“A, nếu không làm cũng không thể không được a, ai kêu các ngươi bị nhân bắt được, ta nhưng là vì các ngươi hy sinh đâu!”Gia Cát Tĩnh Trạch lập tức đen mặt “Công chúa, ta đã sớm cho ngươi đi, một chút cũng không muốn ngươi hy sinh!”“A a, ngươi xem tính tình của ngươi thật là lớn a!”“Công chúa!” Gia Cát Tĩnh Trạch phát điên, đã đến lúc nào rồi, còn không đứng đắn như thế!Đúng rồi, nàng chưa từng đứng đắn a!Thói hư tật xấu như trước a!Gia Cát Tĩnh Trạch bất đắc dĩ thở dài, xem ra con đường sau này còn thực dài lâu!Liễu Văn Hoa nghe xong Mục Thiên Ngạo báo cáo sau tức giận đến xanh mặt, bất quá, rất nhanh hắn liền bình tĩnh, Cung Thần Tịch xem ra không ngu ngốc thôi, tưởng khí hắn? Không có cửa đâu!“Thiên Ngạo, ngươi dán một cái bố cáo cho ta, hãy nói chúng ta Vãn Hương lâu tìm kiếm nam nhân thiếu niên tới dạy dỗ hoa khôi mới tới còn chưa có kinh nghiệm, chỉ cần là còn...... Khụ khụ, không chỉ có thể miễn phí ở Vãn Hương lâu ngủ một đêm, còn có thể được đến bạc!”Ngạch!Lão đại thấy ngu chưa? Mục Thiên Ngạo thẳng mắt trợn trắng, nào có như vậy bồi tiền?Làm Thần Tịch thu được tin tức này thời điểm đều nhanh cười phiên, Liễu Văn Hoa người nọ thật đúng là thú vị, thế nhưng nghĩ đến biện pháp như đầu nhìn Gia Cát Tĩnh Trạch liếc mắt một cái, “Ngươi cảm giác như thế nào?”“Đã muốn vô sự, công chúa, ta mang ngươi rời đi đi!”“Ngươi cùng Liễu Văn Hoa so sánh với, ai võ công cao?”Gia Cát Tĩnh Trạch hổ thẹn cúi đầu, “Công chúa, vừa mới ta thực chú ý hơi thở bọn họ, võ công của ta chỉ có thể ứng phó Mục Thiên Ngạo người kia, công phu Liễu Văn Hoa sâu không lường được, chỉ sợ chỉ có thể cùng Hoàng Phủ Cảnh Hạo liều mạng.”Nga, Hoàng Phủ Cảnh Hạo đúng là thực lực phái?Bỗng nhiên, bên ngoài truyền đến một thân huyên náo thanh, tựa hồ có quan binh đến Cát Tĩnh Trạch sắc mặt trầm xuống, “Công chúa, hình như là quan binh!”“Đi, đi ra ngoài!”“Đợi chút a!” Liễu Văn Hoa phiêu nhiên hiện thân, ngăn lại hai người bọn họ, nhìn Gia Cát Tĩnh Trạch liếc mắt một cái, cười nói “Xích Dương công chúa bản sự quả nhiên là làm cho người ta không dám coi khinh a!”Gia Cát Tĩnh Trạch đem Thần Tịch hộ ở sau người, trợn mắt nhìn nhau, “Ngươi đến tột cùng là thu tiền ai sẽ đối phó công chúa? Chỉ cần ngươi gật đầu, ta cho ngươi gấp đôi!”“Chậc chậc, gấp đôi tâm ta liền động, bất quá, chúng ta làm gì cũng có luật lệ, không thể hỏng quy củ. Chờ việc này xong rồi, ta lại tiếp của các ngươi sinh ý như thế nào?”“Tránh ra!”Liễu Văn Hoa nhìn Thần Tịch liếc mắt một cái, “Công chúa mặc kệ Tứ công tử cùng hộ vệ khác? Hoặc là nói công chúa chú ý nhất chính là Đại công tử?”Thần Tịch mỉm cười “Lòng ta đúng là chú ý nhất thật là Tĩnh Trạch, về phần khác, ta cố được liền cố, cố không hơn cũng không có biện pháp, tin tưởng nhóm bọn hắn sẽ minh bạch cái khổ của ta.”“Tứ công tử ngươi cũng không cần?” Liễu Văn Hoa giọng mỉa mai quét các nàng hai cái liếc mắt một cái, chưa bao giờ từng nghe nói Xích Dương công chúa yêu Gia Cát Tĩnh Trạch a, chẳng lẽ nói đồn đãi phía trước nàng thích Hoàng Phủ Cảnh Hạo căn bản chính là để che giấu?Nếu như quả thật như thế, tâm cơ Xích Dương công chúa cũng không tránh khỏi cũng quá thâm một chút!Trong lúc nhất thời trong đầu Liễu Văn Hoa hiện lên rất nhiều ý niệm, kết luận tất cả thì không có bất kì điều gì ngoài việc đối với Thần Tịch đề cao cảnh giác, không thể không nói sức tưởng tượng con người vẫn là thực phong phú. Thần Tịch chính là tùy ý nói chuyện một buổi đã muốn làm cho Liễu Văn Hoa đem nàng liệt vào tâm cơ thâm trầm hoàng tộc lục đục với nhau nhân vật nổi Tịch nghĩ nghĩ Tiêu Băng, người nam nhân kia ở trận đại hỏa lúc trước cùng Gia Cát Tĩnh Trạch cùng nhau vọt vào tới cứu nàng, khuôn mặt hắn lãnh khốc chính là tại trong nháy mắt kia rõ ràng ấn ký ở lòng của tuy rằng không phải cái gì đại thánh nhân, nhưng cũng sẽ không quên ân phụ nghĩa. Toại nàng cười cười nhìn Liễu Văn Hoa nói “Nếu Văn Hoa ngươi nguyện ý mua một tặng một ta đương nhiên hy vọng đem Băng Băng cùng nhau mang đi!”Nôn -Băng Băng!Liễu Văn Hoa trừu trừu khóe miệng, hắn đối Tiêu Băng tỏ vẻ đồng tình!Trong lúc nói chuyện Thần Tịch đã muốn vô thanh vô tức chuẩn bị tốt đưa hắn một phần lễ vật, không nhìn Gia Cát Tĩnh Trạch nàng thản nhiên đối mặt Liễu Văn Hoa, xảo tiếu thản nhiên đối với hắn ngoắc ngoắc ngón tay “Văn Hoa mĩ nam, lại đây ta với ngươi nói một bí mật thế nào?”Nhìn đến nàng quỷ dị tươi cười như thế Liễu Văn Hoa nhất thời toàn thân xuất hiện đề phòng, “Ngươi tưởng ngoạn cái gì hay sao?”“Hì hì, không phải sợ, nhiều lắm chính là đem ngươi ăn, ta bình thường sẽ không giết người, nhất là người xinh đẹp nga!”Nghe được lời này Liễu Văn Hoa toàn thân đều nổi da gà lên, thân mình hơi lui về phía sau, chính là hắn tuy rằng đã muốn thực cảnh giác đề phòng vẫn là trúng chiêu, ngay tại thời điểm Cung Thần Tịch nói xong câu nói kia hắn cảm giác chỗ yết hầu bị cái gì đâm một chút vậy, nhưng hắn thật sự là không có nhìn đến một chút ám khí nào cả.“Ngươi - a......”Bỗng nhiên, Liễu Văn Hoa phát hiện chính mình không thể nói lời nào, chỉ có thể a a phát âm, trong lòng hoảng hốt, sắc mặt kịch biến, thân thủ liền hướng Thần Tịch chộp Cát Tĩnh Trạch đã muốn khôi phục công lực há có thể dễ dàng tha thứ hắn ở trước mặt chính mình khi dễ Thần Tịch, hai người ngay tại trong phòng liền đánh đến mười chiêu, Liễu Văn Hoa ngã xuống trên mặt đất, hắn không cam lòng nhìn trường kiếm Gia Cát Tĩnh Trạch đặt ở trên cổ của hắn, nếu không phải độc chính là ba cái Gia Cát Tĩnh Trạch cũng không khả năng đánh bại hắn!Thần Tịch vỗ vỗ tay rất là dương dương tự đắc ngồi xuống, cũng không sốt ruột đi, thản nhiên nhìn hắn “Văn Hoa mĩ nam, chúng ta làm cái thương lượng, dùng ngươi đến đổi Băng Băng cùng một ít hộ vệ khác đi, này mua bán ngươi không mệt nga! Tốt xấu ngươi muốn cho ta đến thanh lâu mặt mày rạng rỡ ta đã muốn đến đây, tuy rằng không có chiêu đãi khách nhân khác, lại chỉ tiếp đón ngươi thôi!”“Hừ, mơ tưởng!”“Ai ai, mạng nhỏ ngươi nay ở trên tay ta đâu, chẳng lẽ nói ngươi cảm thấy một cái mệnh của ngươi bất quá chỉ bằng những hộ vệ của ta? Đường đường bang chủ Hắc Long bang a!”Liễu Văn Hoa tức giận đến sắc mặt biến thành màu đen, đường đường bang chủ Hắc Long bang mà phải nghe những lời chói tai như thế này, hắn cư nhiên còn bị nàng nắm ở trong tay, rõ ràng thời điểm bắt nàng đến đây vì dự phòng độc của nàng hắn đã cố ý sai người cấp nàng kiểm tra một phen kĩ càng, còn đổi qua y phục mới hoàn toàn, căn bản chính là không có một chút độc dược ở trên người mới đúng, làm sao có thể......Rất quỷ dị!“Bang chủ -”Gia Cát Tĩnh Trạch uy hiếp người vừa vào cửa liếc mắt một cái, Mục Thiên Ngạo mang theo hai người đi tới nhìn đến người bị mình bắt mà bây giờ lại nắm con tin Bang chủ trong tay bèn trừng lớn mắt, làm sao có thể?Những người bọn họ võ công cái thế thế nhưng lại bại bởi Xích Dương công chúa?Tâm tình Thần Tịch vô cùng tốt nhìn bọn họ, “Hi, Mục mĩ nam, ngươi có muốn đem người của ta đến đây để trao đổi với người của ngươi a? Các ngươi thực đủ ngạo khí nha, thà chết chứ không chịu khuất phục nga!”Mục Thiên Ngạo có chút há hốc mồm, cái này làm sao bây giờ? Sự tình hoàn toàn vượt qua bọn họ đoán Thiên Ngạo nhìn về phía Liễu Văn Hoa, “Bang chủ -”Liễu Văn Hoa cũng là trầm mặc không nói, chính là mắt lạnh nhìn Cung Thần Tịch, nếu ánh mắt thực sự có thể giết người, hắn đã muốn giết Cung Thần Tịch trăm ngàn lần.“Bang chủ?”Gia Cát Tĩnh Trạch hảo tâm giải thích nói “Hắn trúng độc, không thể nói chuyện, nếu các ngươi không hy vọng hắn gặp chuyện không may, liền chạy nhanh thả người đi!”Ngay tại phái sau, binh lính bị ngăn cản một hồi cuối cùng thoát ra được, cầm đầu nha dịch mang theo vài người tiến vào nhã gian điều tra, lầu một đã muốn kiểm tra xong rồi, nay chính chạy tới lầu thì thấy là vị mama kia không ngăn cản được quan binh, trên thực tế, người của Liễu Văn Hoa cũng không phải thực phản đối quan binh đến mặt Gia Cát Tĩnh Trạch đột nhiên trở nên âm trầm, “Công chúa, chúng ta đi! Không thể bị quan binh thấy được.”Thần Tịch mỉm cười, thấy được thì thế nào? Nếu có người muốn truyền, cho dù các nàng giờ phút này biến mất, thì cũng sẽ có người truyền tin tức ra nghĩ nàng xem hướng mấy người Mục Thiên Ngạo, “Mĩ nam, muốn hay không lại đây cứu bang chủ các ngươi đâu?”Mục Thiên Ngạo nghe được tiếng bước chân của quan binh trong lòng biết mục đích bọn họ cũng coi như hoàn thành một nửa, khẽ cắn môi “Ta đáp ứng, thỉnh công chúa ban thuốc.”Thần Tịch xem Liễu Văn Hoa hung ác nham hiểm sắc mặt liếc mắt một cái, không cam lòng cũng không có biện pháp a, cho tới bây giờ đều là người thắng làm vua, người thua làm giặc đấy! Một ván này, nàng cho dù bị thiết kế cũng sẽ không làm cho người ta quá mức đắc ý, lưu lạc thanh lâu mà thôi, nàng vẫn là có biện pháp ứng phó.

công chúa có độc yếu hưu phu