cô vợ bác sĩ của tổng tài lạnh lùng

Mạc Du Hải lúc này mới liếc nhìn anh ta với ánh mặt lạnh lùng, giọng nói thờ ơ như thể Trịnh Hùng chẳng qua chỉ là một con kiến dưới chân anh mà thôi: “Nếu cho anh thì anh có thể trụ được bao lâu chứ” Không có sự bảo hộ của Mạc Du Hải anh thì có bao nhiêu người Đọc truyện Tổng Tài Lạnh Lùng: Sủng Vợ Yêu Yận Trời Full, Đoạn trích: Thẩm Yên Nhi từ từ buông lỏng tay, mặc cho Dương Hàn Thiên ôm mình. Cô im lặng như đang cố trấn tĩnh bản thân. Sau một lúc im lặng thì cô cất giọng "Vâng". Cảm đám người bọn họ nhanh chóng lên xe Cô Vợ Bác Sĩ Của Tổng Tài Hắc Đạo Tiểu Thuyết Trực Tuyến. Anh là một người đàn ông độc thân toàn kim cương, lạnh lùng, vô tình. Trong giới bạch đạo anh là một chủ tịch cao cao tại thượng nắm trong tay các chuỗi nhà hàng, khách sạn, trung tâm mua sắm trong và ngoài Vay Tienonline Me. Một người đàn ông độc thân lạnh lùng, tàn ác. Ngoài sáng, anh ta là Chủ tịch của tập đoàn Dạ thị, kinh doanh các chuỗi nhà hàng, khách sạn, trung tâm mua sắm... Trong tối, Dạ Thành Đông lại là người đứng đầu Dạ Tử Môn, danh tiếng lừng lẫy trong giới hắc đạo. Con người làm ăn trong cả giới hắc bạch như anh, trong lòng luôn coi thường phụ nữ, anh xem họ như một công cụ để đàn ông sử dụng mà thoáng đã bốn năm trôi qua kể từ ngày Dạ Ngân Tuyết chào đời, hôm nay là sinh nhật tròn bốn tuổi của Dạ Ngân Tuyết, những người có địa vị, chức to quyền rộng đều đến chúc mừng sinh nhật Dạ Ngân Tuyết, ai nấy cũng đều tặng những món quà rất đắt tiền cho tiểu công chúa này. "Tuyết nhi! Con hãy xem đi cái váy màu hồng này rất dễ thương con hãy mặc cho ba mẹ và mọi người xem đi." Buổi tiệc đã kết thúc, bây giờ trong biệt thự chỉ còn lại những người thân thiết, bạn bè của anh và cô. Hạ Tử Quyên cầm một cái váy màu hồng lên đưa trước mặt Dạ Ngân Dạ Ngân Tuyết không hề nhìn lấy dù chỉ một cái, cô bé lạnh lùng tỏ rõ thái độ không thích cái váy đấy, Tô Vũ nhìn Dạ Ngân Tuyết mà lắc đầu, ngao ngán"Quyên Quyên! Có phải chúng ta đã bị nhầm giới tính của Tuyết nhi rồi không? Chị hãy xem những đứa bé gái bằng tuổi Tuyết nhi khi nhìn thấy giày, túi xách, quần áo, váy công chúa đều thích còn Tuyết nhi thì hoàn toàn ngược lại nó chỉ thích mặc quần jean, áo thun những bộ đồ rất giống con trai." [Tác giả Ruby Joy - Thể loại Ngôn Tình ]Truyện Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ma Nữ với nội dung Sân bay thành phố S, một cô gái đeo mắt kính đen che gần hết nửa mặt của mình, trên người mặc cái váy yếm áo thun trong là màu trắng, yếm jean màu xanh dương, chân mang giày boot cao cổ màu đen, mái tóc thẳng mượt dài đến thắt lưng, bên vai mang một túi xách mẫu giới hạn của Gucci, tay kéo vali vui vẻ, phấn khởi bước ra khỏi cửa kiểm tra."Rầm" cô đụng phải một người đàn ông rồi ngã xuống đất, cô tức giận đứng dậy tháo mắt kính ra trừng mắt nhìn người đàn ông kia lớn tiếng quát"Nè anh kia! Bộ đi không nhìn đường hay sao mà va vào tôi?"Người đàn ông kia nheo mắt nhìn cô, anh quan sát đánh giá hai má phúng phính, phấn nộn, đôi mắt màu xanh to tròn, chiếc mũi cao xinh xắn, đôi môi hồng, chúm chím trong đầu anh xuất hiện hai chữ đáng yêu, không xinh đẹp diễm lệ như những cô gái khác nhưng lại rất đáng yêu, trong sáng. Cô thấy anh không trả lời chỉ nhìn cô chòng chọc, cô càng tức giận hơn phồng mang trợn mắt chỉ thẳng vào mặt anh"Nè! Bộ anh bị câm sao?"Người đàn ông nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo, từ nhỏ đến lớn chưa có người nào dám chỉ tay thẳng vào mặt anh, vậy mà cô gái này lại dám. Khá lắm! Anh quay đầu nhìn trợ lý của mình, trợ lý của anh hiểu ý liền kéo cô lên chiếc Lamborghini màu đen, anh cũng bước vào trong xe ngồi cạnh cô. Cô bị kéo vào trong xe vẫn chưa hoàn hồn kịp. Giữa ban ngày ban mặt mà lại dám bắt cóc sao? Không thể nào! Bắt cóc thì làm gì sang chảnh đến vậy tậu hẳn một chiếc Lamborghini để đi bắt cóc mà còn đẹp trai nữa? Chắc chắn là không phải. Cô quan sát anh thầm chuyện giữa Tổng Tài Lạnh Lùng Và Cô Nàng Ma Nữ sẽ như thế nào? Mời các bạn đón đọc truyện ngôn tình hấp dẫn này. Hôm nay anh dắt cô đi mua sắm. Vào khu mua sắm Thẩm thị, mọi người đều ngưỡng mộ đôi nam thanh nữ tú này... Anh nắm tay cô đi một vòng khu mua sắm, mua được cũng không ít đồ, nhưng chủ yếu là đồ dùng gia đình và quần áo cho anh. - Vợ à, em đứng ở đây chờ anh đi lấy xe. Cô nghe lời đứng trước trung tâm mua sắm, anh chạy xuống hầm để xe. Hơn ba mươi phút vẫn chưa thấy anh trở lại, cô lo lắng chạy đi tìm anh. Vào hầm để xe, cảnh cô thấy chính là anh đang ôm eo một người phụ nữ, người phụ nữ đó không ai khác chính là Tề Lam. Nhìn bộ dạng của anh, hôn đến điên cuồng như vậy, cô nắm chặt tay thành nấm đấm, kiềm lòng mình không cho nước mắt tuôn xuống. - Thẩm Trác Vương. Cô giận dữ gầm lên, cô không thể chịu đựng nữa, thói trăng hoa của người đàn ông này. Anh nghe tiếng cô, buông Tề Lam ra sải bước chạy về phía cô. - Đình Đình, em nghe anh nói đi... Đình Đình! Cô quay bước chạy thật nhanh, anh đuổi theo cô không ngừng gọi. Họ bước lên đường lớn, cô điên cuồng phóng qua đường, càng không biết hướng bên kia đang có xe hơi sắp va vào cô. Tiếng xe hơi thắng gấp, cô nằm trên mặt đất máu không ngừng tuôn, còn có máu ở nơi hạ thân của cô. Anh vội vàng chạy qua ôm lấy cô, cô đã ngất đi rồi, anh nhanh chóng mang cô đến bệnh viện. Lúc đi không ngừng cầu xin cô. - Đình Đình, em nhất định phải bình an, anh không cho phép em rời bỏ anh. Đình Đình, anh hối hận rồi, từ nay về sau anh sẽ không làm em tổn thương nữa. Đình Đình... Bất giác anh rơi nước mắt, người phụ nữ này, tại sao lại không nghe lời anh cứ nhắm mắt mãi... Cô được đưa vào phòng cấp cứu, không lâu sau đó ông nội cô, mẹ cô, cha mẹ anh và anh trai cô cũng đến. - Cháu gái của tôi... nó có chuyện gì kêu tôi làm sao sống đây hả. - Ông nội. Người đừng quá lo lắng, em ấy nhất định không có chuyện gì, không có chuyện gì... Nam Cung Thần Phủ đau đớn nhớ thương cô, cháu gái của ông, từ nhỏ đến lớn không ngừng bất hạnh. Nam Cung Thần Phong ôm lấy ông an ủi, thật ra trong tâm anh vô cùng lo lắng, em gái của anh hôm nay trở nên như vậy đều do anh trai không tốt không bảo vệ cô, anh không biết làm sao ăn nói với cha anh trên thiên đường... Mà ở một góc, Quách Phương Hoa im lặng đến đáng sợ, bà khóc không ra nước mắt... Mà ở chỗ cha mẹ anh không ngừng trách mắng anh, hỏi tại sao anh lại không bỏ được thói hư tật xấu của mình, không bảo vệ tốt cho cô. Bác sĩ bước ra vẻ mặt đầy thất vọng. - Bác sĩ. Vợ/cháu/em gái/ con tôi thế nào. Tất cả người có mặt vừa nhìn thấy bác sĩ liền chạy lại hỏi han... - Nam Cung tiểu thư hiện tại đã qua cơn nguy kịch, cô ấy sẽ mất trí nhớ một thời gian, đứa bé trong bụng cô ấy chúng tôi không giữ được, thành thật xin lỗi. - Đứa bé ? Anh chau mày nhìn bác sĩ, bác sĩ lắc đầu đi khỏi. Anh ngồi xuống ghế, nhìn băng ca đẩy cô vào phòng bệnh, Nam Cung Thần Phong đau lòng nhìn em gái bất động trên giường bệnh. - Mẹ, ông nội, hai bác về nhà đi, ở đây có con và Trác Vương là được... - Cũng được. Người lớn kéo nhau về nhà. Nam Cung Thần Phong trở lại phòng bệnh ngồi cạnh anh. - Con bé đã nói cho tôi về đứa nhỏ... - Tại sao lại không nói cho tôi biết ? - Con bé nói đợi đến sinh nhật cậu sẽ cho cậu bất ngờ, nó rất mong đợi đứa nhỏ này... - Tôi sai rồi. - Tôi muốn anh ly hôn với con bé. - Không bao giờ. - Anh làm con bé đau khổ như vậy, đến đứa con nó mong chờ nhất cũng mất đi, cậu lấy tư cách gì ở bên con bé ? Con bé đã mất trí nhớ, tôi sẽ không bao giờ để con bé nhớ lại, tôi mong con bé sẽ mãi mãi quên anh, nó sẽ có hạnh phúc mới và hạnh phúc của con bé... không phải là anh...

cô vợ bác sĩ của tổng tài lạnh lùng