cuộc sống hạnh phúc của 1 vợ 5 chồng
Cuộc sống hạnh phúc của 5 cặp vợ chồng 'đũa lệch' nổi tiếng ở châu Á. Bất chấp những lời dị nghị từ khi công khai yêu đến lúc về chung một nhà, các cặp vợ chồng này chứng minh tình cảm bền chặt, không tồn tại khoảng cách. Karna Radheya (Indonesia) và Polly Alexandria
Hôn nhân có hòa hợp, hạnh phúc hay không chỉ cần xem cách xưng hô của vợ chồng là biết liền. Hi các chị, em có chuyện này muốn hỏi chút. Chả là hôm qua em đi họp lớp cấp 3, xong chúng nó thấy em nói chuyện điện thoại, gọi chồng là tình yêu của em, […]
Cuộc sống hạnh phúc của 1 vợ 5 chồng. Đề Cử. Đọc Truyện (0) Chưa có ai đánh giá truyện này! Thông Tin. Giới Thiệu. D.S Chương. Tác Giả:
Vay Tienonline Me. Lúc Trương Hinh mở to mắt, nàng phát hiện bản thân đang ở trong một căn phòng tối đen như mực, thô cứng, còn có một chút mùi của chăn bông thô. Đang xem Cuộc sống hạnh phúc của 1 vợ 5 chồng “Cạch …” tiếng cửa vang lên, ngoài phòng ánh trăng mông lung chiếu vào, một người phụ nữ da dẻ ngăm đen lộ ra khuôn mặt sầu khổ, nói “Nhị Ny, con đừng nghĩ cách thoát nữa” Trương Hinh nỗ lực muốn mở miệng, lại phát hiện cổ họng rất đau, người phụ nữ đi đến trước mặt Trương Hinh, đè ngực nàng lại “Đừng nói chuyện, lúc con thắt cổ rất nguy hiểm, đã bị thương đến cổ họng” Thắt cổ? Trương Hinh cảm giác bản thân sắp bị điên rồi, bản thân đang ở chỗ nào? Người phụ nữ này là ai? Nàng vươn tay muốn bắt lấy một cái gì đó, bỗng nhiên phát hiện cánh tay của mình gầy giống như là que củi, nàng ngẩng đầu nhìn thân thể của mình, lại phát hiện là một tiểu cô nương vô cùng gầy yếu. Không… Đây không phải là tay nàng, cũng không phải là thân thể của nàng, ai có thể nói cho nàng biết hiện tại là tình huống gì hay không? Người phụ nữ nhìn thấy ánh mắt sợ hãi của Trương Hinh, thần sắc ảm đạm “Mẹ biết mọi người trong nhà có lỗi với con, phải bắt con gả vào nhà của năm huynh đệ Tống gia ở Ngưu Hà sơn, nhưng mà trong nhà thật sự không còn gì để ăn, con nhẫn tâm xem cả nhà phải đói chết sao?” Trương Hinh liều mạng lắc đầu, muốn nói cho người phụ nữ này biết, mình không phải là Nhị Ny gì đó, nàng cũng không quen biết người trước mặt, chỉ là nỗ lực nửa ngày cũng chỉ có thể phát ra thanh âm a a mỏng manh. “Bang” một tiếng, cửa lại bị mở ra, một người đàn ông cao lớn xuất hiện ở cửa, hắn không kiên nhẫn cau mày “Mẹ bọn nhỏ, còn cùng nha đầu chết tiệt kia nói nhiều như vậy làm gì? Trước ngày xuất giá lại muốn tự tử, đây không phải là muốn hại chúng sao? Nếu người đã chết, đi đâu mà bồi thường tiền sính lễ của Tống gia?” “Cha bọn nhỏ, Nhị Ny còn nhỏ … Nhất định phải gả đi sao?” người phụ nữ không đành lòng nói. Người đàn ông cao lớn đi đến, hai gò má hóp sâu, khuôn mặt thiếu dinh dưỡng vàng như đất “Nhỏ cái gì mà nhỏ, đã là đại cô nương mười bốn tuổi rồi” Người phụ nữ thấy người đàn ông cầm một sợi dây thừng thô, sợ hãi đứng dậy “Cha bọn nhỏ, ông muốn làm gì?” “Nha đầu chết tiệt kia không thành thật, trói lại trước đã”. Người đàn ông cao lớn không lưu tình, đem dây thừng thô to trói chặt tiểu cô nương, lại thắt một cái nút thật chặt, mới có thể xem như yên tâm. “Bà ở đây trông chừng, tôi đi ngủ trước, một lát gà gáy, huynh đệ Tống gia sẽ đến nhận người”. Người đàn ông cao lớn nói xong, liền lập tức đi ra ngoài. Người phụ nữ nhìn Trương Hinh bị trói rốt cục nhịn không được mà rơi nước mắt “Là mẹ xin lỗi con, nhưng mà cha con muốn đem con bán vào chỗ dơ bẩn, mẹ nghĩ con gả cho huynh đệ Tống gia làm vợ chung, còn tốt hơn so với ở chỗ dơ bẩn kia bị người hành hạ, Nhị Ny, con đừng trách mẹ…” Lúc này Trương Hinh đã hoàn toàn choáng váng, nhớ lại lúc còn nhỏ, nàng từ nhỏ sinh sống tại một sơn cốc, từ sơn cốc đến thị trấn gần nhất cũng phải mất nửa ngày đi đường. Người trong thôn rất nghèo, là một vùng phụ cận nổi tiếng nghèo nhất huyện. Ba mẹ Trương Hinh sinh năm đứa con, nàng cùng vài người chị học hết tiểu học đều ở lại trong huyện làm việc, tuổi thơ ấu của nàng lớn lên trên những phiến ruộng bậc thang. Sau đó, khi được mười sáu tuổi thì nàng vào trong thành phố lớn tìm việc, bởi vì không có học hành chỉ có thể làm một người phục vụ. Nhưng nàng không từ bỏ ước mơ của mình, từ nhỏ Trương Hinh đã thông minh, vừa đọc sách xong là không quên được, nàng muốn kiếm đủ tiền thì tiếp tục đi học, thi đại học, thi nghiên cứu sinh… Để cho người trong thôn được hãnh diện, cũng để cho cha mẹ không phải chịu thua kém. Thật không ngờ vận mệnh lại trêu chọc nàng, hai năm sau, một ngày khi nàng trở về kí túc xá thì phát hiện, tiền tích góp trong hai năm đều bị mất. Sau đó nàng đờ đẫn đi trên đường, ánh đèn chói sáng của xe buýt chạy đến… nàng …không phải đã chết rồi sao? “Đừng khóc, Nhị Ny, mẹ đã đi hỏi thăm thử, năm huynh đệ Tống gia kia đều là người tốt, nhà bọn họ tuy kham khổ, nhưng mà cũng không đến nỗi phải chết đói”. Người phụ nữ thấy Trương Hinh rơi nước mắt, cũng xót xa lau lau nước mắt, khuyên giải an ủi nói. Trương Hinh nhìn người này có lẽ chỉ hơn ba mươi tuổi, nhưng mà đã bị cuộc sống gian khổ tra tấn khiến khuôn mặt tang thương, nhớ đến mẹ ruột, cũng sắp già rồi, chưa đến bốn mươi nhưng khuôn mặt đã tràn đầy nếp nhăn, dáng người cũng đã cong, nước mắt nàng càng chảy ra mãnh liệt… Người phụ nữ cùng nàng lải nhải lẩm bẩm nói rất lâu, nàng đã biết tiểu cô nương này gọi là Vương Nhị Ny, là con gái thứ hai trong nhà. Con gái trước thì năm ngoái đã gả cho Lưu đồ tể làm nghề giết mổ ở trong thôn, bởi vì năm nay thiên tai náo loạn, rất nhiều người đều không qua được, trong nhà thật sự không có cách nào liền chuẩn bị bán nàng… Gà vừa gáy một tiếng, người đàn ông cao lớn bước vào, nói với người phụ nữ “Bà cho nó thay hỉ phục đi, cẩn thận đừng để lỏng dây thừng, một lát nó chạy mất thì tìm không thấy” Người phụ nữ cầm bộ hỉ phục bằng vải thô, mềm nhẹ khoác lên thân thể gầy yếu của con gái, lại chải tóc cho nàng một lần nữa, cài vào một đóa hoa tươi, mới lộ ra thần sắc vừa lòng “Trong nhà chúng ta, chỉ có con là xinh đẹp nhất, thật giống bà ngoại của con, chắc Nhị Ny không biết, lúc bà ngoại còn trẻ nổi tiếng là mỹ nữ, có thật nhiều tiểu tử đến cầu thân a!” Trời dần dần sáng, đến đón dâu là lão nhị cùng lão tam của Tống gia, nhà bọn họ là dựa theo thứ tự mà đặt tên, phân biệt là Tống Đại Lang, Nhị Lang, Tam Lang, Tứ Lang, Ngũ Lang… Thật dễ gọi! Tống Nhị Lang trưởng thành thật khỏe mạnh, ngũ quan vững vàng, sáng sủa, người thoạt nhìn có vẻ thật thà, Tống Tam Lang so với Nhị Lang thanh tú hơn một chút, có chút hương vị tuấn, hai người bọn họ từ tay cha Vương tiếp nhận tiểu tân nương. Cha Vương nhìn con gái run run, có chút thương cảm, chỉ là hắn là đàn ông, rất nhanh nhịn xuống, nói với huynh đệ Tống gia “Nhị Ny nhà từ đây nhờ vào các người” Mẹ Vương ở bên cạnh bắt đầu nức nở khóc, khiến cho Trương Hinh… không, hẳn phải gọi là Vương Nhị Ny càng khóc lớn tiếng, nàng khóc vì số phận bi thảm ở kiếp trước, vừa khóc cho vận mệnh hiện tại, cảm thấy ông trời đối xử với nàng thật tàn nhẫn. “Nhạc phụ yên tâm, về sau chúng sẽ đối xử thật tốt với NhịNy” Tống Nhị Lang cao giọng nói. Mặt trời dần dần lên cao, độ ấm cũng tăng theo, Vương Nhị Ny mồ hôi ướt đẫm đi theo huynh đệ Tống gia ở trên sơn đạo. Sơn đạo này cũng không xa lạ, trước kia nàng cũng đi qua vô số lần, chỉ là lần này thân thể tiểu cô nương này quá mức suy nhược, nàng cảm giác bản thân sắp chịu không được. Tống Nhị Lang nhìn Vương Nhị Ny một chút “Nàng mệt sao? Ta cõng nàng nha?!” Vương Nhị Ny vội vàng lắc đầu, bộ dạng hoảng sợ, nàng vừa nghĩ đến bản thân biến thành Vương Nhị Ny, lại gả cho năm huynh đệ làm vợ chung liền cảm thấy gân cốt bủn rủn, căn bản không muốn đến gần bọn họ một bước. Tống Tam Lang hiểu rõ cười “Tiểu nha đầu này, tức giận sao, mặc kệ , một lát đi không được tự nhiên liền cầu xin chúng ta” Tống Nhị Lang có chút không đành lòng, hắn đi qua chuẩn bị đỡ Vương Nhị Ny, lại bị nàng tránh đi như độc hạt, ánh mắt càng giống như con thỏ bị hoảng sợ, hắn nhịn không được ôn nhu nói “Đừng sợ, một lát mệt mỏi thì nói với “ Càng đi sâu vào trong núi, cây cối dày đặc, nơi nơi có thể nhìn thấy đều bị đại thụ che khuất, ẩn ẩn tựa hồ còn có thể nghe được tiếng sài lang hú vang, Vương Nhị Ny đi được nửa đường vừa khát vừa mệt, hơn nữa dưới thanh âm dọa người này, chân không cẩn thận bước nhầm không một cước, ngã ở trên mặt đất. Xem thêm Cách Chi Tiêu Tiết Kiệm Cho Gia Đình Có Ngân Sách Eo Hẹp, Cleanipedia Logo Tống Nhị Lang vội vàng chạy qua, dùng bàn tay to vỗ vỗ quần áo của nàng “Sao lại không cẩn thận như vậy? Có phải mệt hay không? Vẫn là để cõng nàng đi!” không đợi Vương Nhị Ny phản ứng, Tống Nhị Lang liền để Vương Nhị Ny ngã trên bờ vai rộng lớn của mình “Đừng sợ, nàng nằm ở trên lưng của ngủ một hồi đi, sắp tới nhà rồi!” Lưng Tống Nhị Lang to lớn, rắn chắc, hai cánh tay hữu lực bắt lấy thân hình của Vương Nhị Ny, Vương Nhị Ny cả đêm không ngủ, thật sự rất mệt, lập tức liền ngủ. Vương Nhị Ny mơ mơ màng màng tỉnh lại nghe thấy miệng bảy mồm tám ở xung quanh, mà thân thể của chính mình tựa hồ trở thành món đồ chơi, tùy ý cho người vuốt ve. Tống Đại Lang một bộ giả dạng cao thâm “Nha đầu kia là mười lăm tuổi sao? thấy bộ dạng sao mà giống như mười tuổi vậy?” Tống Ngũ Lang lau nước mũi “Đại ca, thích nàng, lớn lên thật xinh đẹp” Tống Tam Lang ánh mắt sắc bén “Ai động phòng trước?” Vương Nhị Ny bị lời nói động phòng làm cả kinh mà mở mắt, chỉ thấy trước mắt nàng vây quanh năm nam tử, dung mạo tuổi tác khác nhau, chỉ là mỗi người đều giống như sói như hổ đánh giá nàng, giống như muốn đem bản thân một ngụm nuốt tươi vậy, mà nàng lại bị cởi hết quần áo, nằm ở trên giường. Tống Tứ Lang cau mày “Con mẹ nó, tỉnh rồi!” Tống Ngũ Lang lau nước mũi, dè dặt cẩn trọng dựa vào bộ ngực đang nhẹ nhàng thở của Vương Nhị Ny, ngây ngô cười hì hì “Chỗ này của nương tử thật mềm, lớn thêm một chút thì tốt rồi!” Tống Tam Lang nắm một bên ngực, một bộ nghiêm trang nói “Ngũ đệ, sau này sẽ cho nàng ăn nhiều khoai tây!” Tống Nhị Lang ngửa đầu “Nói bậy, khoai tây căn bản không được” Tống Tam Lang “Vậy huynh nói phải ăn cái gì?” Tống Nhị Lang ” Nghe người nói phải ăn nhiều giò heo” Tống Ngũ Lang ” nhưng mà hai con heo nhà chúng đều bán hết rồi, chỉ vì cưới vợ, chỉ còn lại có heo con thôi!” “Các ngươi đừng nói nữa, không thấy nương tử sắp khóc sao”. Ngồi ở bên cạnh Vương Nhị Ny, Tống Đại Lang nói. Kỳ thực Vương Nhị Ny đâu chỉ sắp khóc, nàng đã khóc thật lâu “Oa… Oa, buông ra…” Vài người nhìn thấy Vương Nhị Ny khóc, đều có chút vô thố, hai mặt nhìn nhau, bọn họ đều chưa từng cùng phụ nữ ở chung, càng không biết làm sao để dỗ con gái. Tống Nhị Lang ôn nhu lau nước mắt của Vương Nhị Ny “Đừng khóc, tiểu bảo bối” “Không muốn động phòng…” Vương Nhị Ny nói xong khóc càng nhiều hơn, bởi vì nàng phát hiện tiểu lều trại của năm huynh đệ đều đứng dậy, ai có thể tới cứu nàng không, thân thể nhỏ như vậy, tuổi cũng nhỏ như vậy, năm nam nhân? không phải là muốn mạng của nàng sao? Tống Tứ Lang táo bạo nói “Con mẹ nó, đã nói muốn mua thì mua Lưu quả phụ ở Lí gia thôn, người này còn quá nhỏ” Tống Tam Lang “Nuôi tiểu nha đầu này thêm hai năm, khẳng định so quả phụ kia càng xinh đẹp hơn” Tống Ngũ Lang đau lòng nói “Nương tử khóc thật thương tâm, nếu không thì dời ngày động phòng lại đi?” Tống Nhị Lang gật đầu ” thấy vẫn nên chờ nương tử lớn thêm một chút?” Tống Đại Lang nhìn nhìn vài vị huynh đệ, lại nhìn nhìn Vương Nhị Ny bị sợ hãi khóc đến kinh hoảng, hạ mệnh lệnh cuối cùng “Quy tắc củ, bỏ phiếu đi!” * Nguyên văn là tiểu quai quai, nghĩa là cục cưng, bé ngoan. Xét nghĩa thì tương đương với chữ “bảo bối”, do vậy mình dùng từ chữ “bảo bối” để thế vào, nghe thuận tai hơn là “tiểu cục cưng” hoặc “tiểu bé ngoan”. Năm huynh đệ hai mặt nhìn nhau, phụ nữ đối với năm huynh đệ Tống gia mà nói, cho tới bây giờ đều chỉ nghe mùi hương không thấy được mặt, bây giờ lại có một tiểu cô nương trong veo như nước, trắng trẻo mềm mại đang nằm trên giường nhà mình, lại là nương tử danh chính ngôn thuận, chỉ cần là nam tử bình thường đều sẽ có tâm tư, huống chi là nam nhân Tống gia quanh năm ở trong rừng, rất lâu chưa hưởng được mùi vị phụ nữ…Vương Nhị Ny thấy vài người có thần sắc do dự, càng khóc lớn tiếng, tựa hồ chỉ có thể dùng phương thức này đến biểu đạt ủy khuất của bản thân, nàng càng nghĩ càng cảm thấy khổ sở, đây là việc xấu gì a, chẳng lẽ ngày đầu tiên nàng xuyên qua sẽ gặp phải cưỡng dâm? Suy ngẫm một chút nàng chỉ còn con đường chết… Phải biết rằng ở hiện đại nàng ngay cả bạn trai còn chưa có, cái này cũng quá…Tống Nhị Lang là người hiền hậu nhất, có chút nhìn không nổi, ôm Vương Nhị Ny vào trong lòng, thật thà vỗ vỗ bờ vai nàng, nói với vài vị huynh đệ ” thấy vẫn nên chờ nương tử lớn thêm một chút đi… Tuy rằng nói là mười lăm tuổi, nhưng mà thân thể này thật sự là… Khóc thật sự là đáng thương”Vương Nhị Ny ỉ ôi tiến vào trong lòng Tống Nhị Lang, gắt gao cầm lấy tay áo của hắn ủy khuất nói ” chỉ mới mười bốn tuổi, không là mười lăm…”Tống Tam Lang nhíu nhíu đầu mày “Bà mai họ Lí kia chẳng phải đã nói nàng mười lăm tuổi sao?”“Con mẹ nó, khẳng định là lừa chúng “. Tống Tứ Lang lớn lên rất khôi ngô, mặt mày kiên cường, phẫn nộ cầm nắm tay đánh vào trên Ngũ Lang từ trong lòng lấy khăn tay ra, khăn tay màu trắng tựa hồ đã dùng thật lâu, nên có chút biến thành màu vàng, hắn dùng mu bàn tay lau nước mũi, đưa khăn đến trước mặt Vương Nhị Ny “Nương tử, đừng khóc, giúp nàng lau”Vương Nhị Ny nhìn nhìn nước mũi màu vàng trên mu bàn tay của Tống Ngũ Lang, ghê tởm nuốt hạ nước miếng, dù biết tâm ý đứa nhỏ này là tốt… Nhiều người nhìn như vậy không nên cự tuyệt, hoàn hảo là Nhị Lang kịp thời cầm lấy khăn tay, lau nước mắt trên mặt nàng.“Đau…” Tống Nhị Lang trên tay không biết nặng nhẹ, làm cho mặt Vương Nhị Ny đều đỏ lên, Tống Ngũ Lang đau lòng nói “Ca ca, huynh không thể nhẹ một chút sao”Tống Đại Lang lắc lắc đầu ” thấy vẫn chờ NhịNy tròn mười lăm tuổi đi, còn quá nhỏ”. Trong nhà thường là hắn làm chủ, vài vị huynh đệ tuy rằng trong lòng khát vọng, nhưng mà Vương Nhị Ny này thoạt nhìn chỉ là một tiểu cô nương, thật gầy, bọn họ cũng không phải là người xấu, ngược lại giống như mẹ Vương đã nói, họ đều là người có tâm địa thiện lương… Bọn họ ở dưới ánh mắt đáng thương của Vương Nhị Ny, sự tình liền quyết định như Nhị Ny đem mặt chôn ở trong lòng Tống Nhị Lang, cảm thấy rốt cục có thể thở một hơi, ít nhất một năm… nàng cũng sẽ có biện pháp trốn đi?Tuy rằng hôm nay là thành thân nhưng trong nhà nghèo khó, cho nên việc cấy cày không thể chậm trễ, Tống Nhị Lang, Tam Lang, Tứ Lang đều đi làm việc, Tống Đại Lang từ khi sinh ra đã có bệnh, cơ thể luôn có chút hư nhược, Tống Ngũ Lang còn nhỏ cũng không thể cày cấy, trong nhà đều là do Tống Đại Lang nấu cơm, Tống Ngũ Lang giúp đỡ cho gà ăn, làm một ít công việc Đại Lang thương tiếc Vương Nhị Ny sáng sớm đã phải đi bộ, vừa rồi còn khóc lợi hại như thế, tốn không ít khí lực, liền bảo nàng vào trong phòng từ từ gia làm bằng cỏ tranh chỉ có hai cái phòng, phòng phía Tây và phòng phía Đông, phòng phía Tây là phòng của năm huynh đệ, phòng phía Đông trước kia là của song thân Tống gia, chỉ là sau này hai người lần lượt qua đời, căn phòng đó cũng không ai ở, có lẽ là sợ tức cảnh sinh tình, có lẽ là vì ngủ chung với nhau, có thể tán gẫu, vài vị huynh đệ luôn luôn chen chúc ở trên giường phòng phía Tây mà ngủ, tất nhiên Vương Nhị Ny cũng cùng năm huynh đệ ở phòng phía họng của Vương Nhị Ny rất đau, vừa rồi khóc lớn tựa hồ càng làm tăng miệng vết thương ở trong họng… Trong mê man mông lung, nàng thầm nghĩ nếu có kẹo ngậm “Kim tàng tử” thì thật là tốt, một lát lại cảm thấy tuy rằng chăn Tống gia thật cũ, nhưng mà tựa hồ do thường xuyên phơi nắng, cho nên có được loại hương vị tươi mát của ánh mặt trời, thật mềm, thật thoải mái… Dần dần nàng tiến vào giấc ngủ, trong mơ nàng lại quay về căn nhà ở nông thôn, khuôn mặt mẹ tràn đầy nếp nhăn, vài người chị vẻ mặt cao hứng, còn có cha tươi cười từ ái, trước kia từng thấy cảnh này rất nhiều lần, lúc này đây lại khiến nàng phải rớt nước mắt, nàng thật sự rất nhớ bọn họ…“Đại ca, nương tử sao lại khóc thế kia?” Thanh âm non nớt của Tống Ngũ Lang cất lên.“Để nhìn xem… Cổ nàng bị thương, đệ đi lấy thảo dược đến đây đi, thứ nằm ở bên trái” Thanh âm lạnh lẽo mang theo bình tĩnh của Tống Đại Lang vang lúc mê man, Vương Nhị Ny cảm giác cổ có chút mát dịu, nàng thoải mái thở phào nhẹ nhõm, cuộn cuộn thân mình chuẩn bị tiếp tục ngủ… không biết là ai ở bên cạnh giữ lại bờ vai của nàng, ở bên tai nói ” không nên động, lập tức sẽ tốt!”
Người vợ trẻ sinh sống với 5 người chồng, cũng chính là 5 anh em ruột trong một gia đình. Họ hạnh phúc bên nhau và không hề có chuyện ghen tuông. Câu chuyện hôn nhân gia đình kì lạ của người vợ trẻ này khiến nhiều người trên thế giới phải thốt lên kinh ngạc nhưng với người dân nơi đây đó lại là một chuyện hết sức bình thường bởi họ theo chế độ đa đang xem Cuộc sống hạnh phúc của 5 chồng 1 vợ Rajo Verma, 24 tuổi đang sinh sống hạnh phúc bên 5 người chồng của mình trong một căn nhà. 5 người chồng này cũng chính là 5 anh em ruột. Họ ăn ở, sinh hoạt cùng với nhau và chính Rajo Verma cũng không thể xác định ai là cha đứa con của mình. Đang xem Cuộc sống hạnh phúc của 5 chồng 1 vợ Rajo Verma, 24 tuổi đang sinh sống hạnh phúc bên 5 người chồng của mình trong một căn nhà. 5 người chồng này cũng chính là 5 anh em ruột. Câu chuyện này khiến nhiều người phải giật mình thảng thốt nhưng đó lại là truyền thống của một ngôi làng nhỏ gần Dehradun, miền bắc Ấn Độ, nơi mà phụ nữ được phép kết hôn với tất cả anh em ruột của người chồng đầu tiên mà họ cưới. Họ là một gia đình hạnh phúc và mỗi tối Rajo Verma lại gần gũi với một người chồng mà những người còn lại không hề ghen tuông Rajo Verma và người chồng đầu tiên là Gudde được sắp xếp cưới nhau từ năm 2009. Sau khi về làm vợ Gudde, Rajo Verma lần lượt kết hôn với Baiju 32 tuổi, Sant Sam 28 tuổi, Gopal 26 tuổi và Dinest 19 tuổi – là những người em trai của chồng. Gần đây nhất, cô kết hôn với người em út của chồng khi chàng trai này tròn 18 tuổi. Rajo Verma cũng không thể biết chính xác ai là cha của con mình Sở dĩ có chuyện 5 anh em lấy một vợ như thế này vì mọi người quan niệm, 1 vợ chung sẽ tránh được cảnh chia gia tài, đất đai ra làm nhiều phần. Toàn bộ anh em trong nhà sẽ quây quần bên nhau, cùng nhau làm ăn, canh tác trên đất đai của gia đình. Ý nghĩa của chế độ đa phu là như thế. Xem thêm Thvl Tuyệt Đỉnh Song Ca Cặp Đôi Vàng Tập 1 Get 1405 19, Cao Công Nghĩa Rajo Verma cũng thấy may mắn khi nhận được tình yêu từ 5 người đàn ông ngày ngày bên mình, chăm sóc và lo lắng cho mình. Mỗi đêmRajo Vermasẽ ngủ với một người “chồng” để không ai phải “ghen tị”.Hiện tại, đại gia đình này đã có thêm một thành viên nhí 4 tuổi. Mặc dù không ai biết chính xác đứa bé là con của ai nhưng tất cả đều hạnh phúc và nghĩ nó là con của mình với người vợ. Rajo Verma cũng thấy may mắn khi nhận được tình yêu từ 5 người đàn ông ngày ngày bên mình, chăm sóc và lo lắng cho mình. Chế độ đa phu của Ấn Độ Truyền thống lấy anh em trai được cho là có nguồn gốc từ sử thi Mahabharatha của Ấn Độ cổ đại. Trong đó Draupadi, con gái của Vua Pancha, đã kết hôn với 5 anh em ruột. Truyền thống này được cho là cách để giữ nguyên đất đai của gia đình vì nếu lấy nhiều vợ thì gia đình sẽ phải chia đất đai cho các con. Xem thêm Bí Quyết Nấu Phở Bò Gia Truyền Ngon Đậm Đà, Chia Sẻ Công Thức Trong một gia đình theo chế độ đa phu, người vợ không thể nói chính xác ai là cha của các con mình. Chính vì thế, ngày nay, cũng có nhiều trường hợp phải nhờ tới xét nghiệm ADN để kiểm tra và giải quyết khi có tranh chấp quyền thừa kế. Post navigation
Chương 60 Tống Nhị Lang ôm thân thể ôn hương nhuyễn ngọc của vương Nhị Ny, cảm thấy mỹ nhân như ngọc, môi như anh đào, một đôi thúy mâu ẩn tinh, bộ dạng xinh đẹp đáng yêu như thế, quả thật hắn không biết phải yêu thương như thế nào mới tốt, nâng gò má lia lên liên tục hôn. Đang xem Cuộc sống hạnh phúc của năm chồng một vợ “Nhị Lang ca ca, đều là nước miếng”, vương Nhị Ny vốn cố ý câu dẫn Tống Nhị Lang, thấy hắn nhiệt tình như thế, tất nhiên thuận thế mà lên, lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve lồng ngực kiên cố của hắn, làm nũng nói Tống Nhị Lang nghe thấy mà trong lòng rung động, yêu thương nói “Nhị Lang ca ca lau cho nàng”. Nói xong liền cầm khăn tay, nhẹ nhàng lau. vương Nhị Ny chỉ cảm thấy khăn tay có chút thô ráp, không giống như tơ lụa mềm mại, nhìn chăm chú, thì ra là một cái khăn bông màu trắng, chính giữa thêu một đôi uyên ương hí thủy, là lúc nàng vừa đến Tống gia làm ra “Nhị Lang ca ca, huynh còn gíữcái này sao?” Tống Nhị Lang ngốc ngốc cười “ừm, lần đầu tiên nương tử cho ta, tất nhiên phải giữ kỹ” “Còn mới như vậy… Nhị Lang ca ca, huynh chưa sử dụng sao?” vương Nhị Ny vuốt ve đôi uyên ương thêu trên khăn tay có chút méo mó, nhịn không được mà hỏi. “ừm, dùng thấy tiếc”. Tống Nhị Lang gãi đầu, trên má mang theo vài phần n gượng ngùng, vương Nhị Ny nhớ đến Tống Nhị Lang đối xử tốt với nàng, lại nghĩ hắn có bệnh, trong lòng càng có chút khó chịu, muốn vì hẳn làm chút gì đấy, trong lòng càng gấp gáp, nàng nghĩ vậy, thuận thế dán vào trong lồng ngực rộng lớn của Tổng Nhị Lang, hôn liên tiếp lên đấy. Những nụ hôn nhò vụn ôn nhu khắc trên người Tống Nhị Lang, cảm giác như c ánh hoa mềm nhẹ, vừa tê dại, vừa ấm áp, hắn dồn dập hít một hơi nói “Nương tử, nàng làm sao vậy?” “Nhị Lang ca ca, ta thích huynh, rất thích, rất thích”, vương Nhị Ny hờn dỗi nói xong, tay trượt theo lồng ngực hắn đi xuống dưới, đến chỗ bắp đùi rẳn chắc. Trên mặt Tống Nhị Lang mang thần sắc mất tự nhiên, vội hỏi “Nương tử, chúng ta, ngủ đi” “Nhị Lang ca ca, sẳc trời còn sớm a”. vương Nhị Ny không làm thì thôi, đẵ làm thì làm đến cùng, tay nhỏ bé vói vào trong quần, nắm giữ vật nam tính kia “A..” Tống Nhị Lang cảm giác được bàn tay nhỏ bé mềm mại kia, nắm giữ vật kia của hắn, ấm áp mà tê dại, mang theo kích thích nói không nên lời. vương Nhị Ny thấy sắc mặt Tống Nhị Lang đỏ ửng, một bộ dạng do dự, càng ra sức vuốt ve, nàng cởi áo Tống Nhị Lang, để hắn lộ ra vòm ngực cường tráng, lại thoát quần áo của mình, lộ ra phần đây đà trắng noãn, thuận thế dán vào hắn. Xem thêm Xem Phim Hạnh Phúc Ảo Tập 1, 2 Lồng Tiếng, Phim Hạnh Phúc Ảo Khi hai con thỏ nhỏ kia dán vào trong lồng ngực cứng rắn của nam nhân, hai người bởi vì xúc cảm lửa nóng mà phát ra tiếng ngâm thoải mái. Tống Nhị Lang chừa từng thấy vương Nhị Ny chủ động như thế, cảm thấy trong lòng là một đoàn lửa nóng, thân mình từng đợt khô nóng, nhưng vật nam tính vẫn chậm chạp ngẩng đầu không có phản ứng, trong lòng hắn càng ảo nằo, gấp đầu đầy đều là mồ hôi. “Nhị Lang ca ca, huynh không thoải mái sao?” “Không phải… Nương tử, nếu nàng muốn, ta bảo đại ca đến đây, hửm? Ngoan!” Tống Nhị Lang vuốt bả vai mượt mà của vương Nhị Ny, khổ sở nhắm hai mắt lại “Nhị Lang ca ca, hiện tại không được” vương Nhị Ny thương xót nỗi khố của Tống Nhị Lang, vội hôn hai gò má của hắn Tống Nhị Lang uể oải nói “Lúc đầu ta cũng nghĩ như vậy, nhưng mà nàng cũng thãy đấy, thoáng một buổi trưa đều không có phản ánh…” vương Nhị Ny nhớ đến lúc hai người ma sát lúc buổi trưa, trách không được lúc đó nàng cám thấy Tống Nhị Lang có chút kỳ quái, thì ra… Khi đó hắn đã khố sở cổ nào, có miệng nhưng khó nói, vừa phải cố nén thất vọng lấy lòng mình, ngẫm lại đã cảm thấy đau lòng “Nhị Lang ca ca, huynh thả lỏng trước đi, đừng nóng vội như vậy” “Sao vậy?” Trong lòng vương Nhị Ny đã có chủ ý, nàng mở thẳt lưng của Tống Nhị Lang, khiến vật nam tính kia bại lộ trong không khí, hít sâu một hơi, mang theo quyết tâm đập nồi dìm thuyền, cúi dầu, Tống Nhị Lang còn chưa kịp phản ứng, đã thấy miệng anh đảo nhò nhắn của vương Nhị Ny đang ngậm vật kia của hắn, hình ảnh này kích thích hắn thiếu chút nhảy dựng “A… Nương tử, ta không cần nàng chịu ủy khuất như vậy” Tuy rằng vật nam tính của Tống Nhị Lang không có thiên phú dị bẩm như Tống Tứ Lang, lại đang gặp vấn đề, nhưng mà kích thước như vậy, cũng có chút khó mà một lần ngậm vào trong miệng “Nhị Lang ca ca, có thể vì ta làm, ta cũng có thế…” Chí thấy trong phòng, dưới ánh đèn mông lung, một thiếu nữ trắng nõn bé bòng cúi người ở giữa đùi một nam tử cao lớn, không ngừng cao thấp lay động, cái miệng hồng nhuận kia hàm chứa vật nam tính, bất chợt bởi vì quá mức nhập tâm, mà phát ra tiếng liếm mút “Chậc chậc”. Tống Nhị Lang miệng khô lưSi đẳng, giống như đang đặt mình ở trong biển lửa, chỉ hận không tìm được thứ gì để diệt hỏa, nhưng vật nam tính kia thế nào cũng không chịu ngẩng đầu, hắn vừa uể oải vừa khố sở, thân thể cùng tâm lý quả thật là hai cực đối lập “Nương tử, nàng… đừng làm nữa” vương Nhị Ny thấy nỗ lực nửa ngày cũng không có hiệu quả gì, trong lòng âm thầm sốt ruột, có chút khố sở nói “Nhị Lang ca ca, huynh sẽ không sao” Tống Nhị Lang nghe xong lời này, ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy vương Nhị Ny lo lắng, bộ dạng đáng thương hề hề khiến trong lòng hắn không biết là tư vị gì, c ánh tay duỗi ra, đem người ôm vào trong lòng, để nàng nằm trong ngực mình, ôn hòa nói “Nương tử, đừng buồn, nàng không phải nói sẽ tốt sao? Hôm nay ngủ trước đi đã” vương Nhị Ny nỗ lực nửa ngày cũng không thấy hiệu quả, khát vọng của bản thân không giải quyết được, rất là uể oái “Nhị Lang ca ca, ngày mai chúng ta tim một đại phu khám xem?” Tống Nhị Lang không muốn vương Nhị Ny buồn, tuy rằng trong lòng cảm thấy k hông giải quyết được gì, nhưng vẫn đón ý nói hùa “Được, ngày mai tìm đại phu khám”. Nói xong liền ôm sát thân thể của nàng, bỗng nhiên hắn sửng sốt, thì ra cánh tay hắn đụng phải chỗ đùi của vương Nhị Ny, một mảnh ướt át, không cần nói cũng biết sao lại thế này. Trong lòng vương Nhị Ny ngượng ngùng, thế nhưng để hắn phát hiện… nàng xoay thân mình muốn tránh cái đụng chạm kia “Nhị Lang ca ca, ta mệt rồi” “Nương tử, là ta không tốt, ai… Ta đi gọi đại ca đến đây”. Tống Nhị Lang thở dài một hơi nói, nếu là trước kia vẫn là ôm thái độ thử một lần, bây giờ hẳn triệt để thất vọng đối với bản thân rồi, buổi trưa hôm đó đã khiến hắn thất vọng biết bao nhiêu, hôm nay càng là… hắn thật sự không có tâm tình đi làm gì cả, chỉ có đem nương tử đến chỗ Tống Đại Lang. Xem thêm Như Thế Nào Là Hạnh Phúc Thật Sự Là Gì? Hạnh Phúc Hơn Cả Một Tâm Trạng vương Nhị Ny vốn định cự tuyệt, bỗng nhiên lóe lên một ý tưởng, chưa ăn thịt heo chẳng lẽ chưa từng thấy heo chạy? Không phải nói muốn kích thích kích nam nhân thì phải… “Nhị Lang ca ca, ta đi gọi Đại Lang ca ca” “Nương tử, nàng mặc quần áo đi, bên ngoài lạnh lẽo!” Tống Đại Lang nói thân thể không thoải mái tất nhiên là lấy cớ, hơn nữa mấy năm nay đều chưa từng tách khói vương Nhị Ny, thình lình phải ngủ một mình, tất nhiên có chút không thoải mái, lăn qua lộn lại khó khăn lắm mới ngủ, nhưng mà đang ngủ mơ hồ, cơ hồ liền bị tiếng gõ cửa của vương Nhị Ny truyền đến liền tỉnh, trong lòng hắn kinh ngạc “Nương tử?” “Đại Lang ca ca, mau mở cửa” Một tiếng “chi nha” cửa mở ra, khuôn mặt tuấn tú của Tống Đại Lang xuất hiện trước cửa, vương Nhị Ny nghĩ cũng không nghĩ vọt vào “Đại Lang ca ca, làm sao bây giờ a?” “Như thế nào?” “Nhị Lang ca ca vẫn không được” Tổng Đại Lang kỳ thật có chút đoán được nguyên nhân nàng đến, nhưng thật kh ông ngờ vương Nhị Ny thế nhưng nửa đêm đã chạy đến, hắn ôm lấy thân thể của nèng dỗ dành “Nương tử, đừng lo lắng, sẽ có biện pháp” vương Nhị Ny nhịn xuống xấu hố “Nương tử, nàng vừa nói cái gì?” Tống Đại Lang kinh ngạc nửa ngày mới lặp lại hỏi. “Ta nói… Ai da, Đại Lang ca ca, huynh rõ ràng nghe thấy” Tống Đại Lang hít sâu vài ngụm mới dẹp yên đám liên tưởng trong đầu, nói “Nương tử, nàng đã nghĩ kỹ chưa?” vương Nhị Ny xấu hổ gật gật đầu, cúi đầu nói “Đã nghĩ kỹ rồi, sợ Đại Lang ca ca không đồng ý” Tống Đại Lang nhíu mày cười, lại mang ra vài phần mị hoặc, khuôn mặt tuấn tú kia càng giống như tiên nhân “Nương tử, hôm nay nàng phải ráng mà chịu, một lát không cho kêu ngừng” Post navigation
cuộc sống hạnh phúc của 1 vợ 5 chồng