con cưng tự bế
Đọc truyện Dị Giới Tối Cường Hệ Thống chương 5 tiêu đề 'Thí Luyện Tháp '. TruyenYY hỗ trợ đọc truyện tuyệt vời trên Mobile, Tablet và cho tải EPUB.
Vay Tienonline Me. Trọn bộ Con Cưng Tự Bế Full tập được cập nhật mới nhất tại Truyện Tip đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Con Cưng Tự Bế Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ Truyện Tip Truyện Con Cưng Tự Bế thuộc thể loại mau xuyên nhanh xuyên, nhân vật chính là Bách Hợp đã chết do gặp tai nạn. Linh hồn cô ấy sẽ xuyên vào nhiều câu chuyện khác nhau nhân vật xuyên không vào cũng trùng tên là Bách Hợp để thay đổi kết cục bi thảm của nhân vật trong câu chuyện. Sau một số nhiệm vụ đặc biệt thì cô ấy có thể nhận được một số tính năng đặc biệt như chơi game ấy, ví dụ là biết cách nuôi sâu độc, biết bí kíp võ công tất nhiên là nhân vật cô ấy xuyên vào thì ko biết nên sẽ phải luyện từ đầu… Truyện này rất dài tác giả vẫn chưa viết xong và có nhiều phần là kiếm hiệp, tu tiên… *** Cô bị giá rét làm tỉnh, không biết nơi cô đang chui rúc là chỗ nào, sau lưng là vách tường lạnh buốt, cô cố ép chính mình chịu đựng cơn đau đầu kịch liệt để mở mắt ra, lại phát hiện mình đang đứng ở một góc đường tối đen, ngay cả đèn đường cũng không có, vô cùng nguy hiểm. Bách Hợp chống tay lên vách tường để đứng lên, quyết định mặc kệ mọi chuyện là thế nào, phải đi khỏi chỗ này rồi tính. Tối lửa tắt đèn, lúc này cô chẳng có võ công gì, dù muốn tiếp thu nội dung câu chuyện cũng phải chờ khi nào đến một nơi an toàn mới được, chân cô đi giày cao gót nhọn, mái tóc rối tung, cô đưa tay lên vuốt, cảm thấy tóc khô cứng, trên người mặc một chiếc áo trắng có thắt lưng, bên dưới là váy cực ngắn, lúc đứng dậy suýt nữa lộ cả quần chữ T, có lẽ do nguyên chủ ngồi xổm ở đây quá lâu nên lúc cô đứng dậy cũng phải nghiêng ngả vài cài, hai chân tê cứng đến nỗi mỗi bước đi giống như giẫm lên đinh vậy. Danh sách chương truyện Con Cưng Tự Bế Chương 1 – Chương 1 Chương 2 – Chương 2 Chương 3 – Chương 3 Chương 4 – Chương 4 Chương 5 – Chương 5 Chương 6 – Chương 6 Chương 7 – Chương 7 Chương 8 – Chương 8 Chương 9 – Chương 9 Chương 10 – Chương 10 Chương 11 – Chương 11 Chương 12 – Chương 12 Chương 13 – Chương 13 Chương 14 – Chương 14 Chương 15 – Chương 15 Chương 16 – Chương 16 Đọc truyện online, đọc truyện hay - Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Trang web truyện Online mới nhất, đọc truyện ngôn tình hay . Web đọc truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại, máy tính bảng, đọc truyện trên iphone, ipaid, điện thoại android tốc độ nhanh nhất. Leave a comment
Con cưng bị tự bế – Chương 13 Cv moihongdao Edit Mộc Chú Chu thấy hình ảnh này thì không nhịn được, khóe môi giật giật. Bùi Tuấn nhanh chóng làm nốt mọi việc, khoác áo cẩn thận rồi mới kéo Bách Hợp ra ngoài. Khi mấy người về đến nhà, chú Chu vừa dừng xe, còn chưa kịp nói với Bùi lão thái gia những việc xảy ra hồi chiều thì khi vào phòng khách đã thấy Bùi lão thái gia cầm tờ báo, mắt nhìn chòng chọc vào Bùi Tuấn và Bách Hợp. Bên kia của ghế sofa là một cô gái chừng mười bảy, mười tám tuổi, lưng thẳng tắp, hai tay nắm thành quyền đặt trên đùi, vẻ mặt nghiêm túc thành thật, chỉ có đôi mắt bồ câu là không kiềm chế được nhìn về Bùi Tuấn. Cô gái xa lạ có mái tóc dài đen thẳng, vẻ ngoài trong sáng khéo léo nhưng không mất đi sức sống của thiếu nữ. Tuy gương mặt không tính là vô cùng xinh đẹp, có điều khí chất và vẻ ngây thơ hoạt bát lại bù đắp được, khiến cô ta có vẻ vô cùng đáng yêu. Chú Chu không kìm được chú ý quan sát, sau đó mới cung kính xoay người nói với Bùi lão thái gia “Ông chủ.” “Bảo người sắp xếp phòng cho cô ấy.” Bùi lão thái gia hầm hừ nhìn Bùi Tuấn đang không coi ai ra gì, trong lòng vô cùng khó chịu. Tuy ông biết tính cách của cháu mình, nhưng bây giờ thấy anh nhìn Bách Hợp đầy ý cười mà không nhìn ông thì lòng càng chua chát. Bên cạnh ghế sofa là hành lý của Lâm Thiên Ngữ, tuy cô ta có phần kích động nhưng đã cực lực kiềm chế. Gương mặt nõn nà hồng hào, đôi môi cắn chặt, dường như muốn biểu hiện ra tất cả sự khôn khéo của mình. So với tính cách âm u của Lâm Bách Hợp, trên người cô ta không trang điểm, không mặc quần áo hở hang, chỉ có hơi thở thiếu nữ đầy sức sống khiến người ta sinh ra thiện cảm. Nếu là trước đây, có thêm một cô gái tới Bùi gia, bà Cầm sẽ rất vui mừng vì Bùi Tuấn có nhiều lựa chọn. Nhưng hiện giờ Bách Hợp đã thay đổi, quan hệ giữa cô và Bùi Tuấn cũng rất tốt, Bùi lão thái gia lại đưa một người mới tới khiến bà Cầm không hiểu nổi. Bà do dự nhìn Bùi Tuấn, vâng một tiếng rồi đưa hành lý của Lâm Thiên Ngữ lên tầng. Lâm Thiên Ngữ thấy khung cảnh như thế thì đôi mắt có vẻ u oán nhìn Bách Hợp và Bùi Tuấn đang hờ hững với mình, sau đó cười ngọt ngào với bà Cầm “Cảm ơn bác.” Dáng vẻ này của cô ta rất dễ khiến người khác sinh thiện cảm, cười lên vô cùng sáng sủa, khiến người ta thoải mái hơn vẻ buồn bã của Lâm Bách Hợp nhiều. Sắc mặt bà Cầm cũng dễ chịu hơn một chút, vừa định mở miệng nói chuyện thì Bùi Tuấn đã nhìn về phía bà. Ánh mắt anh chuyển từ tay đang xách hành lý của bà Cầm tới mặt bà, rồi lại nhìn Lâm Thiên Ngữ đang ngồi trên sofa. Lúc bà Cầm trở nên căng thẳng thì anh lại quay đầu đi. “…” Cậu xem nửa ngày thì cũng phải nói một câu chứ! Tuy vẫn biết tính cách của Bùi Tuấn nhưng bà Cầm vẫn không nhịn được lo lắng trong lòng, nhẹ nhàng nói với Lâm Thiên Ngữ “Mời cô hai đi theo tôi, trước hết xem phòng của cô ở trên tầng đã.” Lâm Thiên Ngữ dạ một tiếng. Dường như hơi lo lắng vén tóc ra sau tai, dáng vẻ thiếu nữ đáng yêu khiến bà Cầm mỉm cười. Khi Bách Hợp trở về, thấy Lâm Thiên Ngữ thì đã hơi tức giận. Bây giờ lại nghe nói cô ta muốn ở lại, trong lòng làm sao không rõ đây là thủ đoạn của cha Lâm. Có điều cô cũng biết cho dù cha Lâm có ba đầu sáu tay, nhưng nếu không có sự cho phép của Bùi lão thái gia thì dù có nhiều mưu đồ thế nào cũng không thể làm được. Nghĩ thế, cô nhìn Bùi lão thái gia rồi cúi đầu xuống. Cô không thích Lâm Thiên Ngữ, nhưng đây không phải là nhà cô, cô chỉ là người ở nhờ tại Bùi gia, cô có tư cách gì mở miệng đuổi người khác. “Cô là ai?” Vốn tưởng rằng Bùi Tuấn sẽ không chú ý tới ai, không ngờ anh lại để ý tới Lâm Thiên Ngữ, cũng để ý tới việc bà Cầm muốn đưa cô ta lên tầng. Trong mắt Lâm Thiên Ngữ lộ ra ánh sáng, cô ta mím môi, vì bôi lớp son dưỡng môi nên có vẻ vô cùng mềm mại. Cô ta nói khẽ “Anh Tuấn, em là Thiên Ngữ, là em gái của chị Bách Hợp…” Bùi Tuấn không nhìn vào mặt cô ta mà chỉ nhìn những chỗ cô ta đã giẫm lên “Không được lên tầng.” “A Tuấn, không được gây chuyện.” Bùi lão thái gia giật mình, cháu ông từ trước tới nay chưa từng biểu lộ thái độ chán ghét ai hoặc là thích ai, trước đây cũng chỉ tỏ ra đặc biệt với Lâm Bách Hợp, thỉnh thoảng nói chuyện với cô vài câu. Nhưng nếu nói anh đặt Bách Hợp trong lòng thì không phải. Nếu không thì sao trước đây, Lâm Bách Hợp về nhà mẹ đẻ mấy lần nhưng anh không đi cùng? Tính cách của Bùi Tuấn nói dễ nghe thì là do anh đắm chìm trong thế giới của mình, không chịu chú ý tới người khác, nhưng nếu nói khó nghe thì anh đã để tất cả những người không liên quan tới mình ở ngoài thế giới của anh. “Không cho phép lên tầng.” Thái độ của Bùi Tuấn bắt đầu không ổn. Trên tầng là địa phương của anh, anh không thích của mùi của người khác, cũng không thích con đường mình thường đi có người giẫm lên, nhất là người lạ. Anh có vẻ khó chịu, quay đầu nhìn Bách Hợp, không nghĩ ngợi gì mà ôm cô vào lòng. Nhớ tới phương pháp có thể khiến mình nhanh chóng tỉnh táo lại, anh liền ôm lấy cô từ phía sau, tay hai người đan vào nhau. Từ góc độ của đám người Bùi lão thái gia thì giống như Bách Hợp đặt tay ở sau lưng còn Bùi Tuấn thì ôm eo cô. Đầu anh chạm nhẹ lên trán Bách Hợp, vốn dĩ muốn chạm vào môi cô nhưng Bách Hợp đã đoán ra từ trước là anh muốn làm gì nên cúi đầu xuống thấp khiến môi anh chỉ chạm lên giữa trán cô. Lúc này, tay Bùi Tuấn và Bách Hợp đang đan chặt vào nhau, không thể rút ra được. Anh không có cách gì để ngăn Bách Hợp trốn tránh, chỉ ấm ức nhìn cô một cái mà không biết động tác của hai người khiến tất cả mọi người trong phòng kinh ngạc. Trước kia hai người không có vẻ thân thiết, không ngờ mới một khoảng thời gian ngắn mà đã tiến triển đến mức này. Bùi lão thái gia há to miệng, hiếm khi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc như thế . Ông không dám tin rằng đây là cháu mình, nếu không phải trong mắt Bùi Tuấn đang lộ ra vẻ phiền chán chứ không phải thân mật thì sợ là ông đã cho rằng cháu mình trở nên bình thường rồi. “Tiểu Hợp, em nói gì đi.” Bùi Tuấn không muốn nói nhiều, anh càng ôm Bách Hợp chặt hơn, muốn cô lên tiếng. Anh biết Bách Hợp hiểu rõ ý mình, trên tầng là phòng của hai người họ, nhà chính của Bùi gia rất rộng nhưng phần lớn là có tác dụng khác. Trên tầng ba cũng có phòng, có điều tầng ba là nơi Bùi Tuấn chơi ghép hình hoặc luyện tập cơ thể, đó là trụ sở bí mật của anh, không ai được tùy tiện vào đấy. Có lúc Lâm Bách Hợp tức giận xông lên tầng, anh sẽ tự mình lấy khăn lau sạch những vết tích cô ấy để lại. Vậy mà hiện giờ Bùi lão thái gia lại muốn để Lâm Thiên Ngữ ở tầng hai. Trong tòa nha chia ra làm hai phía đông nam, ở giữa là một hành lang. Phía đông là chỗ của Bùi lão thái gia, Lâm Thiên Ngữ là một cô gái trẻ, đương nhiên là không thể ở chỗ Bùi lão thái gia. Bùi lão phu nhân đã qua đời nhiều năm, chắc chắn cô ta sẽ ở bên chỗ Bùi Tuấn. Nhưng sao Bùi Tuấn có thể chấp nhận người ngoài xâm nhập địa bàn của mình chứ? Lúc này anh giống như một con sói nhe răng nanh ra, khó chịu trừng mắt với Lâm Thiên Ngữ. “Chị à, chẳng lẽ chị không hoan nghênh em sao?” Lâm Thiên Ngữ nhìn lưng Bùi Tuấn, rất thông minh không cãi nhau với anh. Bùi Tuấn là thái tử của Bùi gia, trước đây cha cũng ba lần bốn lượt dặn cô ta rằng chọc tới ai chứ đừng chọc tới anh. Đừng giống như Lâm Bách Hợp, không hiểu thân phận của mình và Bùi Tuấn nên thích gây chuyện, làm như thế sẽ rơi vào kết cục bị người ta chán ghét như Lâm Bách Hợp. Lâm Thiên Ngữ thông minh lựa chọn nói chuyện với Bách Hợp, nhưng cô ta không ngờ Bách Hợp vừa định mở miệng thì Bùi Tuấn đã che miệng cô lại “Không được nói chuyện với cô ta, chỉ được nói với anh thôi!” Trước kia không phát hiện ra sự ngang ngược của anh, Bách Hợp nhìn anh một cái “Không phải A Tuấn bảo em nói sao?” “Anh bảo em nói để cô ta đi.” Bùi Tuấn nghe lời này thì không nhịn được tức tối. Người là do mình đồng ý mời tới Bùi gia sống, bây giờ lại thấy Bùi Tuấn không nể mặt mình, ánh mắt Bùi lão thái gia lóe lên. Ông hy vọng cháu trai có thể có thêm sức sống, hy vọng anh sẽ giống như người bình thường. Ông không dám mong Bùi Tuấn sẽ hoàn hảo, nhưng nếu chút kích thích có thể khiến anh nói thêm vài câu, tiện thể để anh thấy nhiều con gái hơn thì có lẽ tình trạng của anh sẽ tốt hơn. Cho dù không được như kỳ vọng của ông thì chỉ cần tốt hơn hiện tại là được, thế cũng thỏa lòng thỏa dạ. Bùi lão thái gia càng chắc chắn với quyết định của mình, muốn để Lâm Thiên Ngữ ở lại. Lúc nãy ông đã nói chuyện với Lâm Thiên Ngữ, đó là một cô gái thông minh, có dã tâm. Bùi gia không sợ người có dã tâm, chỉ sợ người vụng về như Lâm Bách Hợp. Lâm Thiên Ngữ ở lại đây không chừng còn thích hợp hơn Lâm Bách Hợp! “A Tuấn, không được thất lễ, cô hai nhà họ Lâm là khách của chúng ta, trước đây ông đã dạy cháu những gì?” Bùi lão thái gia lạnh mặt khiến trách. Ánh mắt Bùi Tuấn ảm đạm, cúi đầu nhìn Bách Hợp, định nói gì đó nhưng Bách Hợp chợt ôm lấy eo anh, chút ấm áp từ thân thể mềm mại của cô truyền tới khiến anh ngẩn người. Bách Hợp chớp mắt với anh, Bùi Tuấn trầm mặc ngồi xuống, gánh nặng trong lòng Bùi lão thái gia liền được thả xuống, vừa lòng cười lên “Mấy cháu đều còn trẻ, chắc chắn có nhiều chuyện để nói với nhau, ông nội về phòng làm việc trước. Tới lúc ăn cơm sẽ quay lại.” P/S Bạn Tuấn dễ thương dã man con ngan, tiểu tam vừa xuất hiện đã bảo vợ đuổi đi rồi Đến bấn loạn vì bạn ấy mất thôi
Con cưng bị tự bế – Chương 14 Cv moihongdao Edit Mộc Bùi lão thái gia vừa dứt lời đã liếc mắt ra hiệu với bà Cầm. Lúc này bà Cầm mới lo lắng cầm hành lý của Lâm Thiên Ngữ lên tầng. Lâm Thiên Ngữ đi gần đến tầng hai thì quay đầu lại nhìn Bách Hợp. Mái tóc dài đen bóng phất lên thành một đường duyên dáng. Cô ta không còn dáng vẻ ngây thơ như trước, trái lại trở nên tự tin đầy quyến rũ. Ánh mắt cô ta và Bách Hợp gặp nhau, cô ta nở nụ cười tươi tắn, sau đó mới nhìn Bùi Tuấn, lộ ra vẻ kiên quyết phải có được. “Tiểu Hợp, vì sao muốn cô ta ở lại đây?” Giọng nói của Bùi Tuấn có mấy phần buồn bã giống như bị phản bội, ánh mát lên án cô, dáng vẻ vô cùng yếu ớt khiến người ta đau lòng. Vừa rồi dù sao anh cũng nể mặt cô, không phản đối nữa. Lòng Bách Hợp như nhũn ra, nắm lấy tay anh, nói khẽ bên tai “A Tuấn, hai chúng ta ra ngoài ở mấy ngày đi.” Hơi thở khe khẽ của thiếu nữ lướt qua bên tai Bùi Tuấn khiến anh không nhịn được muốn cười, rụt vai lại, hiểu rõ ý của Bách Hợp rồi thì mắt anh sáng ngời, sau đó hơi do dự “Nhưng như thế có được không?” “Được mà, chúng ta ra ngoài sống một thời gian thôi, khi nào bà Cầm đuổi Lâm Thiên Ngữ đi thì sẽ trở về.” “Anh không thích cô ta, khi nào về nhất định phải bảo bà Cầm dọn dẹp sạch phòng.” Bùi Tuấn bổ sung một câu, Bách Hợp không do dự liền đáp ứng. Cô biết tính cách của Bùi Tuấn, dù sao thì người phải làm việc mệt nhọc cũng không phải cô nên rất thoải mái đồng ý. Ý cười trên mặt Bùi Tuấn càng rõ hơn, anh cũng học theo hành động nói bên tai của cô “Còn phải cầm theo chăn gối của chúng ta, anh thích chăn của Tiểu Hợp, cả quần áo nữa, còn có…” Nếu để anh nói thêm gì chắc không thể kết thúc được, Bách Hợp nhìn anh một cái, làm động tác im lặng, bảo anh ngồi tại chỗ chờ mình một lúc. Tuy Bùi Tuấn muốn đi theo cô nhưng cuối cùng vẫn đồng ý. Nhân lúc xung quanh không có nhân vật quan trọng nào, Bách Hợp lên tầng, về phòng mình thu dọn chăn đệm sạch sẽ, cầm mấy bộ quần áo nhét vào trong túi. Lúc chạy xuống tầng còn sợ bị người ta nhìn thấy, thấy Bùi Tuấn vẫn ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa như lúc mình đi, ngay cả mắt cũng không đảo một cái, cô liền đưa hết đồ trên tay cho anh. Sau đó lại tự mình lên tầng lấy nốt một đống quần áo và sữa tắm dầu gội cùng vài thứ lặt vặt khác. Những đồ này là hàng đặc chế riêng cho Bùi gia, bên ngoài dù có tiền cũng không mua nổi. Bùi Tuấn đã quen dùng những thứ này. Cô thu dọn toàn bộ vào trong hai cái vali rồi xuống tầng, có mấy người làm nữ nhìn thấy nhưng không để ý. Trước kia Lâm Bách Hợp từng gây chuyện muốn rời khỏi đây, chẳng biết đã bao nhiêu lần rồi, cuối cùng cũng vẫn ngoan ngoãn trở về, không ai thực sự để ý Bách Hợp có rời khỏi đây hay không. Nhìn cô kéo vali ra, ai nhìn cũng thấy bình thường, chỉ có điều không ngờ rằng bảo bối của lão thái gia cũng bị bắt cóc theo. “A Tuấn, anh có biết lái xe không?” Xe trong gara của Bùi gia không thiếu, nhưng hễ Bùi Tuấn ra ngoài thì đều có người lái xe. Cha mẹ anh xảy ra tai nạn xe hơi qua đời, thế nên Bách Hợp cũng sợ trong lòng anh bị ám ảnh. Nhưng cô không quen lái xe, trước khi cô gặp chuyện mới học một thời gian, lái không ổn định lắm, mấy lần làm nhiệm vụ trước cô cũng không lãng phí thời gian đi học lái xe, chủ yếu là tập võ. Bây giờ thành phố đang có tuyết rơi, với trình độ lái xe của cô thì e là sẽ xảy ra chuyện. “Không tìm chú Chu được sao?” Bùi Tuấn cúi đầu, tò mò nhìn Bách Hợp. Tay anh đang đeo hai cái túi lớn, Bách Hợp còn giao thêm một vali đồ cho anh. Quý công tử luôn luôn mười phần tiên khí giống như không nhiễm khói lửa nhân gian bây giờ chẳng khác gì dân chạy nạn bình thường. Bách Hợp vừa nhìn một cái đã muốn phì cười. “Chúng ta lén trốn đi mà, làm sao để người khác biết được? Lẽ nào A Tuấn muốn bị bắt trở về với Lâm Thiên Ngữ sao?” Cô hỏi lại Bùi Tuấn một câu, Bùi Tuấn liên tục lắc đầu. Bách Hợp nhịn cười, vươn tay vuốt mặt anh, tai Bùi Tuấn hơi đỏ lên, nhỏ giọng nói “Để anh lái xe.” Cô tiện tay lấy chìa khóa xe từ chỗ chú Chu vẫn để, hai người đặt đồ ở phía sau xe, Bùi Tuấn ngồi trên ghế lái, im lặng một lúc, tới khi Bách Hợp cho rằng anh không thể làm được thì anh lại khởi động xe, đợi tới khi động cơ nóng lên liền đảo tay lái ra khỏi gara. Dưới tên hai người đều có bất động sản. Cha Lâm không có tình cảm gì với cô con gái lớn, hơn nữa cô còn ầm ĩ đòi tách khỏi Bùi Tuấn nên ông ta càng không thích, có điều vì muốn tỏ vẻ coi trọng con gái trước mặt Bùi gia nên đã sang tên cho Bách HỢp một căn biệt thự trong thành phố. Căn biệt thự này không thể so với nhà họ Bùi, trong khu biệt thự có một vườn hoa lớn và rất nhiều biệt thự, hộ gia đình cũng không ít, may mà biệt thự này ở một chỗ riêng, nếu không thì e là Bùi Tuấn sẽ không chịu ở. Bên trong thường xuyên có người quét tước khá sạch sẽ. Vừa đến một nơi xa lạ, hai người sẽ ở chung, Bách Hợp lập tức chỉ huy Bùi Tuấn xếp quần áo trong tủ. Lúc anh xếp quần áo thì cô đi trải giường. Trải giường xong, Bách Hợp quay đầu nhìn Bùi Tuấn thì thấy anh còn đang gấp quần áo thật gọn gàng rồi mới cho vào tủ. Anh gấp rất cẩn thận, mỗi một góc cũng phải ngay ngắn, dường như chỉ có vậy mới khiến anh vừa lòng. Bách Hợp không phải người như anh, lúc này cô sờ bụng mình, thấy bầu trời đã dần tối, dứt khoát đẩy cả vali đồ và quần áo vào trong tủ. “…” Bùi Tuấn mím môi, anh cố kiềm chế ý nghĩ lây tất cả quần áo ra gấp lại một lần nữa, nhất thời không thể tỉnh táo nổi, tay nắm thành đấm. Bách Hợp nhìn anh nói “A Tuấn, em đói, chúng ta đi ăn đi.” “Không thể ăn linh tinh bên ngoài được.” Bùi Tuấn nghiêm túc nói một câu. Anh ngồi trên giường, lưng thẳng tắp, ngẩng đầu nhìn Bách Hợp đứng trước mặt mình, có vẻ quyến rũ khác thường. Bách Hợp biết một ngày ba bữa anh không thích ăn bên ngoài, trước đây Bùi gia có người nấu ăn, đương nhiên không cần hai người quan tâm ăn cái gì. Cô suy nghĩ một chút, tay nghề nấu ăn của cô cũng khá tốt, lập tức kéo anh dậy “Vậy chúng ta đi mua thực phẩm, tự mình nấu.” Mặt Bùi Tuấn lộ ra ý cười thẹn thùng, nhẹ nhàng gật đầu “Được.” Đi cùng với Bách Hợp, anh phát hiện mình không ghét lái xe như tưởng tượng, trái lại vì có cô nên anh còn lái nghiêm túc hơn bình thường. Anh không thích cảnh đông đúc ở siêu thị nhưng Bách Hợp lại kéo tay anh, bảo anh đẩy xe vào đó, còn chỉ trỏ nói muốn ăn gì. Bùi Tuấn lại cảm thấy có lẽ đi siêu thị cũng không đến mức không thể chịu nổi, chỉ có điều anh luôn vô ý né tránh những vết bụi trên sàn nhà. “Đây, đây nữa, cả đây, em muốn tất cả chỗ này.” Lần này Bách Hợp mang theo thẻ, nhặt liên tiếp nhiều thứ cho vào xe đẩy. Cô đi đến chỗ bán sữa tươi, nhớ tới lúc ở nhà, trước khi đi ngủ Bùi Tuấn sẽ uống sữa, định lấy một ít. Nhưng Bùi Tuấn thấy chai sữa có nước đông lạnh ở ngoài liền cau mày giữ chặt tay cô. Anh đã nhẫn nại rất lâu rồi, bây giờ không thể nhẫn nại thêm được nữa. Anh lấy khăn tay phủ lên chai sữa, ánh mắt vừa cẩn thận lại vừa bới móc nhìn chai sữa nửa ngày, sau đó tỏ ra vô cùng ghét bỏ đặt nó về chỗ cũ. “Anh không uống sao?” Bách Hợp hiếu kỳ nhìn anh một cái. Cô đã nhìn nhãn hiệu rồi, là hàng nhập khẩu, khá nổi tiếng. Bùi Tuấn lắc đầu, trên mặt lộ ra vẻ bực bội “Lúc lắc nó lên, tiếng vang không giống bình thường.” Bách Hợp ngẩng đầu nhìn chòng chọc vào anh rất lâu “…” Ai sẽ chú ý tới việc lắc sữa bò lên thì tiếng động có gì khác nhau chứ, chỉ có người hà khắc với loại chuyện này như anh thì mới nghe ra được. Cô biết không thể ép Bùi Tuấn uống, nếu ép anh thì dù anh có uống cũng sẽ khó chịu một thời gian. Cô đành lấy thứ mình muốn dùng, sau đó nhìn dáng vẻ chịu đựng không mở miệng của Bùi Tuấn, Bách Hợp không nhịn được bật cười. Mua một đống thực phẩm, ban đầu Bùi Tuấn còn có vẻ ghét bỏ, nhưng khi nghe là Bách Hợp muốn ăn, anh cũng bắt đầu lựa chọn. Có điều ngay cả củ tỏi anh cũng quan sát rất lâu, nếu có chỗ nào khiến anh không vừa lòng liền bị vứt bỏ một cách vô tình. Bách Hợp đành nhặt lung tung rồi kéo anh ra chỗ tính tiền. Hai người dạo siêu thị rất vui vẻ, không để ý rằng khá nhiều người nhìn bọn họ với ánh mắt hâm mộ. Mãi tới khi thanh toán xong, thoải mái ra về, vẫn có rất nhiều ánh mắt thẫn thờ theo Bùi Tuấn. Lái xe về nhà, mua sắm nhiều đồ dùng hàng ngày khiến cả hai đều hài lòng, nhưng bên Bùi gia thì đang nổ tanh bành. Bùi lão thái gia nghe tin không thấy cháu trai bảo bối thì suýt nữa ném đồ đạc đến mức tạo thành một cái hố trong nhà. “Đi tìm ngay cho tôi! Chỉ hai người mà cũng không trông chừng được!” Xem video ghi lại, Bùi lão thái gia thấy Bách Hợp xách đồ đạc xuống tầng, Bùi Tuấn vô cùng vui sướng chạy theo cô, không hề phản đối. Bùi lão thái gia vừa đưa một cô bé về nhà thì cháu ông đã bị người ta mang đi mất. Ông biết tính cách cháu trai, anh không quen sống ở ngoài, sớm muộn gì cũng trở về nhà. Ông gọi điện cho người đi kiểm tra chiếc xe kia đang ở đâu, xác định được chỗ ở của hai người rồi thì Bùi lão thái gia cũng không quan tâm nữa. Tuy ông lo lắng cho cháu trai, cũng không thích hành động bắt cóc của Bách Hợp, nhưng không thể không bội phục cô. Cô dỗ được Bùi Tuấn luôn đắm chìm trong thế giới riêng đến mức này, khiến anh vứt bỏ nỗi ám ảnh trong lòng để lái xe, khiến anh chuyển tới sống ở một nơi xa lạ không có cảm giác an toàn, mỗi việc đều khiến ông kinh ngạc. Có điều đúng là làm càn quá mức! P/S Hê hê, ông già muốn chia rẽ đôi bạn trẻ, vậy là bạn Hợp mang bạn Tuấn bỏ trốn Như thế này vừa đỡ phải tranh giành với con tiểu tam, vừa có không gian riêng, quá là thông minh
con cưng tự bế